CHỊ CHÓ ƠI, CHỊ CHÓ!!!
Mình có tay bạn tên là Hùng, cô vợ
hắn tên là Vân rất xinh. Vốn học cùng lớp và yêu nhau từ khi còn mài đít quần
trên ghế nhà trường, cả hai cưới nhau ngay khi học xong lớp 12 rồi về mở quán
thịt chó ngay đầu làng.
Chẳng biết do cô vợ xinh xẻo hay là có
bí quyết tay nghề chế biến món Cẩu nhục mà cái quán nhỏ tý của hắn lúc nào cũng
đông khách. Thậm chí có mấy bợm rượu chẳng kiêng kỵ gì cả đến quán nhà hắn đánh
chén cả trong những ngày mùng một, mùng hai đầu tháng. Sau vài năm mùi thơm của
thịt chó từ cái quán của hắn đã bay khắp vùng. Tất lẽ dĩ ngẫu, đúng như tâm lý
của dân Việt Nam mình, chẳng biết từ khi nào cái sự đặc biệt về món thịt chó
của hắn được thiên hạ gắn luôn vào cái tên nên mọi người cứ quen gọi là Hùng
Chó.
Làm ăn phát đạt, vợ hắn mở rộng quy
mô làm ăn rồi nhảy cả sang lĩnh vực buôn bán hàng nông sản, vào những dịp cuối
năm hoặc những kỳ thu hoạch mùa vụ ai cần đến tiền cứ mang dăm củ khoai, bao
sắn nạo hoặc vài cân đỗ, cân thóc, ống lạc đến là vợ hắn mua tất tần tật, sau
đó phân loại và bán lại cho các chợ đầu mối hoặc cơ sở chế biến thức ăn gia
súc. Cũng vì vậy mà cái quán thịt chó cùng tên tuổi hai vợ chồng hắn nổi danh
khắp vùng.
Một bận, có bà cận kề năm học mới
địu một nửa bao tải thóc đi bán lấy tiền đóng học cho con. Thóc mới gặt còn ướt
nhẹt chẳng ai mua, nghe có người giới thiệu ở quán nhà hắn cái gì cũng mua tất.
Bí tiền bà ta lóc cóc đi bộ cả vài cây số đến nhà hắn. Thấy bà vợ chủ quán đứng
chổng đít vặt lông con chó mới cắt tiết liền gọi:
- Chị Chó ơi… chị Chó, chị Chó!!!
Bắn pằng pằng cả một băng mà không
thấy chủ quán trả lời, chị ta bực mình xen lẫn chút tự ái liền vứt uỵch bao tải
thóc xuống đất rồi lấy chân gẩy một phát vào mông và hỏi:
- Chị ơi có mua thóc không, đúng là
nhà giàu có khác, gọi mãi mà không thèm trả lời.
- Đâu có, mình có nghe thấy ai gọi
đâu…
- Gớm, cứ giả vờ, em chẳng gọi chị
Chó ơi cả chục câu rồi…
Hiểu ra rằng mình bị nhầm tên, vợ
thằng bạn mình càu nhàu:
- Chó đâu mà chó, mọi người thấy
quán nhà mình bán thịt chó thì quen gọi vậy thôi chứ ai lại tên là chó với mèo.
Thôi, mang thóc vào đây cân đi…
Nghe vậy, chị nông dân ngớ người:
- Ùi dà… em lại cứ tưởng chị tên là
Chó. Nhầm, em xin lỗi nhá…