Người theo dõi
Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017
Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017
BỐ BẢN XEM PHIM HOẠT HÌNH
Một ông bố bản người Nùng vào nhà chơi, thấy thằng bé nhà mình đang xem phim Doremon liền tròn mắt hỏi :
Cái gì thế? Mèo không là mèo, ếch không là ếch lại nói tiếng người, thế là con gì mà tao không gặp bao giờ nhể....
Nghe vậy mình bị sặc nước chè...
THẬT THÀ NHƯ NGƯỜI VÙNG CAO
Bà xã mình là giáo viên tiểu học dạy cách nhà mấy cây số. Đúng hôm quên chìa khóa lớn học mình phải đem vào hộ, trời lại mưa.
Vừa ngồi được mấy phút, chuẩn bị về thì chợt nghe thấy tiếng bụp.... hự.... cả mấy thầy cô giáo cùng với mình chạy ra thì thấy một bác phụ huynh bị ngã còng keo dưới rãnh nước, chân chổng ngược lên giời.
Thấy cô giáo, anh ta lồm cồm bò dậy và phân trần:
- Cô giáo thông cảm cho tao nhá, bị ngã thôi, tao không mất lịch sự phải giơ chân chào cô giáo đâu, vì cái đường chơn quá, đi đéo được thôi mà...
Thấy vậy, mấy cô giáo hỏi: Anh có sao không?
Anh ta trả lời:
- Đéo sao, mất thở một tý, nhưng giờ lại thở được rồi cô giáo ạ....
Thì ra người vùng cao mộc mạc, họ ko nghĩ hết nghĩa của từ Đ, mà chỉ coi đó giống như chữ KHÔNG trong tiếng việt. Các bác ợ...
- Cô giáo thông cảm cho tao nhá, bị ngã thôi, tao không mất lịch sự phải giơ chân chào cô giáo đâu, vì cái đường chơn quá, đi đéo được thôi mà...
Thấy vậy, mấy cô giáo hỏi: Anh có sao không?
Anh ta trả lời:
- Đéo sao, mất thở một tý, nhưng giờ lại thở được rồi cô giáo ạ....
Thì ra người vùng cao mộc mạc, họ ko nghĩ hết nghĩa của từ Đ, mà chỉ coi đó giống như chữ KHÔNG trong tiếng việt. Các bác ợ...
CHẢY NƯỚC TRONG NGƯỜI.
Cô giáo vùng cao luôn đối mặt với những chuyện hài hước. Có bận, bà xã mình vào năm học mới được phân công dạy lớp một. Buổi đầu tiên, cô dạy nội quy lớp học:
- Các em trong giờ học không được tự ý ra ngoài, nghe chưa?
- nghe rồi ạ.... cả lớp vâng lời hô to.
Một lát sau, một em ngồi bàn cuối kêu to
- thưa cô, em xin đi chỗ khác ạ.
- Đang học sao em đi chỗ khác? Cô hỏi. Cu cậu trả lời :
- Thưa cô, cái đứa này nó chảy nước trong người ra rồi, em hết chỗ ngồi ...
Đứa bên cạnh giải thích thêm
- Đứa này nó TÁI RA CẦNG rồi ạ...
Hỏi lại, cô giáo ngớ người, thì ra em đó quá nghe lời cô, buồn tè mà ko biết xin ra ngoài nên cứ truyền hình trực tiếp... ra quần.
*********
Rút kinh nghiệm vụ em học sinh tè ra quần, hôm sau cô quán triệt:
Từ giờ, em nào có việc riêng thì xin phép cô ra ngoài, nghe chưa?
Chợt ở bàn cuối, một em đứng dậy xin phép ngay và luôn:
Em xin cô ra ngoài để ỉa một tí cứt ạ!
Nghe vậy cô đỏ tím mặt, em học sinh nghĩ cô không hiểu liền nói tiếng Tày:
- dạ....thưa cô, em đi oọc khỉ ạ..... (Tức là đẻ cứt)
Từ giờ, em nào có việc riêng thì xin phép cô ra ngoài, nghe chưa?
Chợt ở bàn cuối, một em đứng dậy xin phép ngay và luôn:
Em xin cô ra ngoài để ỉa một tí cứt ạ!
Nghe vậy cô đỏ tím mặt, em học sinh nghĩ cô không hiểu liền nói tiếng Tày:
- dạ....thưa cô, em đi oọc khỉ ạ..... (Tức là đẻ cứt)
ĐƯỜNG CÓ CON RẮN ĐỘC:
Sau gần 2 năm thi công, xã Nậm Khòa mới hoàn thành và đưa vào sử dụng tuyến đường bê tông liên xã với nền đường láng mịn, cống rãnh thoát nước và biển báo đầy đủ, ấy thế nhưng tai nạn cứ xảy ra ầm ầm, các bố nhất là các bố trẻ đi xe Win tàu cứ ngã lăn như bí hết cả loạt. Nguyên nhân ngoài việc các bố bản thỏa thích thử tay lái lụa sau những chuỗi ngày vượt ổ voi và bơi trong bùn thì còn một nguyên nhân khác là do hệ thống biển báo.
Mình để ý thì thấy cứ đến các khúc cua thì các bố bản nhà ta - Nhất là các bố ở xã khác về đều co chân lên tận yên xe, khi vào cua, đường nhẵn mịn mà co chân lên để bóp phanh trước thì oạch là cái chắc. Thấy lạ mình hỏi thì các cụ non nhà ta bảo: Tại đường này có nhiều con rắn độc lắm, bỏ chân xuống cho nó cắn cheeeeết à???.
- Đâu nào, làm gì có rắn? Mình hỏi lại.
- Kia thây, cái biển nó chẳng báo là có con rắn độc là gì?
Hụ... thì ra là các bố bản nhìn thấy biển báo chuẩn bị đến đoạn đường cua thì họ lại ngỡ là biển báo có rắn độc...
MỘT CÂN MƯỜI LẠNG...
Có một bố bản địu một bao đậu tương xuống chợ bán, chưa đến chợ đã thấy mấy bà buôn đứng đón và hỏi cộc lốc:
- Gì đấy?
Nghe thấy câu hỏi không được lịch sự cho lắm, ông cụ non cũng trả lời cộc lốc:
- Lục săng (Đậu tương).
Thấy đúng mặt hàng định mua, mấy bà buôn liền xô lại tranh mua. Hình như đã vài lần bị cân điêu nên ý bố bản không muốn bán cho mấy bà mà muốn vào tận chợ mới bán. Thấy vậy cả nhóm mấy bà buôn đè nghiến cái quẩy tấu xuống và tranh nhau hỏi:
- Cân bao nhiêu, cân bao nhiêu, bao nhiêu, bao nhieeeeeeêu...
Bực mình, bố bản liền quát lại:
- Một cân mười lạng, có thế mà không biết lại còn hỏi, sao ngu thế, con Kinh được đi học mà ngu hơn thằng Nùng rồi
BÁC SỸ ƠI, VỢ CHÁU LÒI RUỘT RỒI....
Một bận mình ra viện khám, vừa qua phòng hậu phẫu chợt thấy thằng bạn cũng làm chức quan lèng mèng cấp phòng như mình đang coi vợ ốm. Giữ phép ngoại giao mình bước vào hỏi thăm thì thấy cả phòng có 4 giường thì cả 4 có bệnh nhân toàn nữ với 4 ông chồng thăm nuôi. Ngạc nhiên mình hỏi: sao hôm nay toàn các mẹ ốm thế này? Nghe vậy tay bạn mình giải thích: Mấy chị em này hôm nay đi ... mổ cắt trĩ....Ngượng chín mặt vì vào nhầm chỗ chị em toàn ốm ở chỗ nhạy cảm, mình cố nói một câu chống ngượng: Rõ khổ, tự nhiên mấy ông chồng cùng ra chăm mấy cái đít hỏng thế này...
Ở giường trong cùng là một cô bệnh nhân người Dao nghe vậy liền cười Hịch một phát, ngay sau đó lại khóc thét lên : Úi dùi ui.... đau.... ông chồng ngồi cạnh liền ngó vào đít vợ thì thấy một đoạn ruột thòi lòi liền chạy ra cửa la toáng:
- Bác sỹ ơi.... cứu với, vợ cháu lòi ruột rồi.....
Mấy bác sỹ y tá hộc tốc chạy sang xem và quát:
- Lòi đâu mà lòi, đây là cái tam poon hút dịch... đã bảo là không được cười đùa đi lại mà không nghe...
Cả phòng được phen hoảng hồn, còn mình nhân lúc náo loạn lấy cớ chuồn thẳng....
CÂU CHUYỆN ĐẶT VÒNG
Người dân quê mình vốn thích đồ trang sức bằng bạc hoặc sanh căng.
Một hôm tại trạm y tế một xã nọ có đoàn y bác sỹ của Trung tâm dân số huyện về triển khai chiến dịch kế hoạch hóa gia đình, trước đó mấy ngày đồng chí cán bộ văn hóa xã đã vác loa xuống tận thôn bản để tuyên truyền cho người dân lợi ích của công tác này.
Đúng lúc đông người đến thực hiện các dịch vụ KHHGĐ thì có một ông bố tay dắt theo đứa con gái gần 10 tuổi vào bàn đăng ký:
- Bác sỹ ơi, bác sỹ, cho tôi đăng ký với, 2 cái nhá!
- Bác đăng ký gì cơ ạ? - cô bác sỹ hỏi
- Làm vòng, bác sỹ làm cho tôi 2 cái, tôi lấy cái to, đứa này lấy cái nhỏ - vừa nói ông bố vừa chỉ sang đứa con gái.
- Giời ơi, bác không đặt được vòng, còn cháu bé này còn nhỏ cũng không đặt được đâu, sao mà bác lo xa thế?
- Ờ không sao, nhỏ cũng được bác sỹ cứ làm cho nó, không dùng được thì tôi bán...
Nghe vậy tất cả nhóm đều ngớ người. Mãi sau mới biết ông bố tưởng là được Nhà nước tặng vòng bạc làm đồ trang sức như kiểu hỗ trợ cấp phát màn chống muỗi cho hộ nghèo. Thế nhưng chết cười lại ở pha sau. Số là, sau khi được bác sỹ giải thích thì ông bố lại lắc đầu quầy quậy rồi bảo:
- Ô giô! cái đó thì tao không cho vợ nó làm đâu, Đến cái gai trên rừng đâm vào tay còn chảy máu nữa là,, đằng này cả cái gai bằng sắt như vậy nó chui vào... ấy thì có mả chẳng chảy máu suốt ngày à, đau chết. Thôi nhá...
TRỜI BẮN
Có mấy ông bố bản lâu lắm rồi - chắc phải mấy năm mới xuống chợ huyện chơi đúng hôm trời mưa. Chưa đi hết chợ đã nằng nặc đòi về, hỏi ra mới biết nguyên nhân. Số là dạo này chợ huyện quê mình mọc lên vô số quán cắt tóc gội đầu có bảo hành 6 tháng, nhuộm tóc giá rẻ hơn nhuộm vải, thế là cũng có vô số gà choai choai thi nhau nhuộm tóc, cái thì đỏ như lông bò, cái thì khoang như quả dưa hấu, cái thì hồng như bông hoa Hồng tú cầu. Bố bản thấy vậy đúng lúc trời mưa nên sợ. Mình giữ lại thì ông bố bản bảo:- Dồi ôi ! Bác phải về thôi không ở phổ huyện bây giờ nhiều cái nhà to, đường phố nhiều ô tô xe máy thế này nên dễ hút sét, chẳng may bị ông trời nó bắn thì bác chết. Mấy hôm trước ở gần nhà bác có nhà bị ông trời rút súng bắn đúng phát chết liền mấy con trâu rồi..
TAO CHỈ BÁN CON KINH THÔI
Người vùng cao quê tôi, nhất là người Mông thường hay tự ái, nhất là khi bị động chạm đến dân cư và dân tộc.
Có lần, một bác người Mông đi chợ bán mấy con mèo con. Mấy cậu người Kinh dưới xuôi lên liền hỏi xóc:
- Bác ơi, bao nhiêu tiền một con….. meeeeeee èo… đấy bác ?
Nghe cu cậu hỏi xóc lại cố tình kéo dài 2 chữ "Con mèo", bác người Mông tức quá nên nghĩ cách chửi lại, nghĩ một lúc mới nói:
- Không, tao chỉ bán CON KINH THÔI. Con Kinh thì ăn tạp ăn nhiều nên bắt chuột tốt lắm, bắt được con nào cũng ăn hết cả lông lẫn cứt, còn con mèo nó chê chuột bẩn nên đéo biết bắt đâu. mày mua không tao bán rẻ cho về để bắt chuột…
Nghe vậy, cậu Kinh cứng họng.
SỰ TÍCH CÁI ĐIẾU CÀY CỦA NGƯỜI MÔNG
Truyện
kể rằng, ở một bản nọ có đôi trai gái yêu nhau say đắm nhưng bị gia đình ngăn
cấm nên cô gái muồn rầu nên sinh bệnh mà chết. Sau khi cô gái mất, vì gia đình
nghèo túng nên chỉ lấy chiếc chiếu cói để bó xác và đem chôn cất cô gái ở một
góc rừng.
Thương
xót người yêu, chàng trai cứ ngồi ôm nấm mồ mà khóc ròng rã mấy đêm liền.
Ở dưới mồ, linh hồn cô gái cũng không nỡ dứt bỏ chàng trai mà lên thiên đàng
bên bèn nghĩ cách an ủi, động viên chàng trai nặng tình kia.
Một buổi sáng nọ, khi thức dậy bên nấm mồ, chàng trai chợt thấy trên mộ
cô gái mọc lên một cái cây rất kỳ lạ có những chiếc lá to màu vàng mềm mại như
đôi má của cô gái. Nghĩ rằng đó là hiện thân của người mình yêu về an ủi động
viên mình, chàng trai liền lấy một chiếc lá cho vào mồm nhai ngấu nghiến. Và lạ
thay sau khi nhai chiếc lá chàng trai thấy say say quay cuồng và tê mê phấn
khích như thể những ngày hai đứa còn ở bên nhau trên cõi trần. Thấy vậy chàng
trai cứ nhai ngấu nghiến, và lạ thay, cứ nhai hết đến đâu thì cái cây lại mọc
sum suê đến đó khiến chàng trai đâm nghiện lúc nào không biết. Tò mò vì lạ
chàng trai liền lấy tay bới đất dưới gốc cây, bới mãi, bới mãi thì chàng trai
thấy gốc cây đó mọc đúng ở chỗ Ngã ba của cô gái.
Chót
nghiện cái thứ lá cây kia, song chàng trai càng nhai càng nhớ tới cô gái nên
bèn nghĩ cách lấy một đoạn ống tre và khoét một lỗ ở giữa như cơ thể của Nàng
rồi nhét cái lá cây kỳ lạ kia để hút. Mặc dù vậy, cứ mỗi lần hút thứ khói từ lá
cây và nghĩ đến cái chỗ gốc cây mọc lên từ ngã ba của cô gái nên chàng trai cảm
thấy mất vệ sinh lại nghĩ cách lấy một ít nước đổ vào để rửa khói cho đỡ bẩn,
rồi lại lấy cái lá cây kia thái nhỏ thành sợi để nhớ đến cái chỗ mà gốc cây mọc
lên. Và, mỗi khi hút xong chàng trai lại khạc nhổ nước bọt phì phì hệt như ăn
phải cái gì đó mất vệ sinh lắm.
Từ
đó, mọi người con trai trong bản cũng bắt chước chàng trai, lâu rồi thành ra
nghiện, và từ đó cũng chỉ có con trai là nghiện cái thứ lá cây đó mà ngày nay
ta quen gọi là thuốc lào, còn cái ống hút được gọi là cái điếu hay còn gọi là
cái Dính thùng của người Mông.
Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017
TÔI - BIỂN VÀ EM
Tôi muốn là trời xanh
Ở trên em - Biển rộng
Là con sóng mong manh
Ngẩn ngơ chiều gió lộng.
Mơ màng áo che ngang
Bước chân dài thon thả
Gió ơi! Đừng lang thang
Hãy lay bờ tóc xõa.
Mắt nai hiền dịu quá
Đằm thắm liếc đưa ngang.
Biển và em dịu dàng
Cho hồn ai nghiêng ngả...
Bước chân dài thon thả
Gió ơi! Đừng lang thang
Hãy lay bờ tóc xõa.
Mắt nai hiền dịu quá
Đằm thắm liếc đưa ngang.
Biển và em dịu dàng
Cho hồn ai nghiêng ngả...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
-
SỞ VĂN HOÁ TT&DL HÀ GIANG BẢO TÀNG TỈNH CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc lập - Tự do - Hạnh phúc ...
-
Truyện kể rằng, ở một bản nọ có đôi trai gái yêu nhau say đắm nhưng bị gia đình ngăn cấm nên cô gái muồn rầu nên sinh bệnh mà chết. Sau khi...
-
Truyện ngắn: Thằng mùng một ( Viết tiếp về cuộc đời cơ cực của Khanh ) Trần Chí Nhân. Có lẽ trên đời này thích tết nhất vẫn là bọn t...




