Những năm 1999 - 2000 là thời kỳ quần đùi Thái lên ngôi. Chẳng hiểu vì cái màu xanh, nước vải nhũn không nhăn hay vì mốt mà quần đùi Thái được các cậu sinh viên quý như vàng. Ở tập thể cứ sểnh ra một tý là mất cắp. Thằng bạn mình bị mất nhiều quá nên ít giặt, khi tắm là cởi chuồng rồi mặc lại, đến mấy ngày khi thấy nhớt nhớt dưới đũng và khu cạp quần mới giặt, ấy vậy mà mỗi khi phơi thì cứ phải đứng coi như mấy chú cảnh vệ coi lăng Bác, đến khi hơi tai tái là cất vội vào hòm để chống chộm.
Cùng dãy phòng trọ với mình có cậu bạn, cậu này to - cao - đen - hôi theo đúng nghĩa. Người thì to béo đẫy đà nhưng phải cái bị da dầu nên tóc tai da dẻ lúc nào cũng nhờn nhờn như da cá nheo, mỗi khí tắm gội cứ phải dùng xà phòng bột OMO mới làm sạch được cái chất nhờn trên da của cậu. Cậu này cũng có 2 cái quần đùi Thái màu xanh lét. Hơn 1 năm trời đôi quần đùi cứ lần lượt thay nhau làm bảo vệ khối tài sản quý báu vốn quá khổ của cậu ta nên nhanh xuống cấp, cạp thì dãn chun, cái dải rút thì bị đứt lúc nào không biết còn dưới đũng thì rách một lỗ to như nắm tay, ấy vậy mà cậu ta cũng vẫn cố mặc chẳng chịu thay cái mới vì mốt nên tiếc rẻ, mua cái mới thì không có tiền.
Một bận, cả bọn ra sau nhà để tắm. Mỗi thằng một cái xô nhỏ múc nước từ bể lên dội vào người. Đúng lúc cậu bạn vừa dội cả xô nước đầy lên người khiến cái quần lỏng chun tụt xuống tận gần ngã ba thì bà chủ nhà ra cắm máy bơm nước. Bị bất ngờ không kịp kéo quần vì tay vướng cái xô, cậu ta liền ngồi xổm xuống để dấu cái của quý, nhưng ai dè cả đống hồng xiêm lại chui chọn vẹn qua cái lỗ thủng dưới đũng. Theo phản xạ bản năng, bà chủ nhà nhìn thấy toàn bộ cái Clip hay vãi ấy liền vứt vội cái ổ điện và chửi được đúng một câu: Mẹ mày nhá… đồ đểu… rồi chạy mất dép vào nhà.