Người theo dõi

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2018

QUẦN ĐÙI THÁI THỜI SINH VIÊN


Những năm 1999 - 2000 là thời kỳ quần đùi Thái lên ngôi. Chẳng hiểu vì cái màu xanh, nước vải nhũn không nhăn hay vì mốt mà quần đùi Thái được các cậu sinh viên quý như vàng. Ở tập thể cứ sểnh ra một tý là mất cắp. Thằng bạn mình bị mất nhiều quá nên ít giặt, khi tắm là cởi chuồng rồi mặc lại, đến mấy ngày khi thấy nhớt nhớt dưới đũng và khu cạp quần mới giặt, ấy vậy mà mỗi khi phơi thì cứ phải đứng coi như mấy chú cảnh vệ coi lăng Bác, đến khi hơi tai tái là cất vội vào hòm để chống chộm.
Cùng dãy phòng trọ với mình có cậu bạn, cậu này to - cao - đen - hôi theo đúng nghĩa. Người thì to béo đẫy đà nhưng phải cái bị da dầu nên tóc tai da dẻ lúc nào cũng nhờn nhờn như da cá nheo, mỗi khí tắm gội cứ phải dùng xà phòng bột OMO mới làm sạch được cái chất nhờn trên da của cậu. Cậu này cũng có 2 cái quần đùi Thái màu xanh lét. Hơn 1 năm trời đôi quần đùi cứ lần lượt thay nhau làm bảo vệ khối tài sản quý báu vốn quá khổ của cậu ta nên nhanh xuống cấp, cạp thì dãn chun, cái dải rút thì bị đứt lúc nào không biết còn dưới đũng thì rách một lỗ to như nắm tay, ấy vậy mà cậu ta cũng vẫn cố mặc chẳng chịu thay cái mới vì mốt nên tiếc rẻ, mua cái mới thì không có tiền.
Một bận, cả bọn ra sau nhà để tắm. Mỗi thằng một cái xô nhỏ múc nước từ bể lên dội vào người. Đúng lúc cậu bạn vừa dội cả xô nước đầy lên người khiến cái quần lỏng chun tụt xuống tận gần ngã ba thì bà chủ nhà ra cắm máy bơm nước. Bị bất ngờ không kịp kéo quần vì tay vướng cái xô, cậu ta liền ngồi xổm xuống để dấu cái của quý, nhưng ai dè cả đống hồng xiêm lại chui chọn vẹn qua cái lỗ thủng dưới đũng. Theo phản xạ bản năng, bà chủ nhà nhìn thấy toàn bộ cái Clip hay vãi ấy liền vứt vội cái ổ điện và chửi được đúng một câu: Mẹ mày nhá… đồ đểu… rồi chạy mất dép vào nhà.

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

BỆNH TRĨ


Ngày còn nhỏ, mình có ông cụ hàng xóm khá tốt bụng, dù tuổi cao nhưng những lúc rảnh rỗi cụ vẫn dành thời gian chơi đùa với lũ trẻ, trong đó có mình. Cả lũ trẻ ai cũng quý cụ nhưng khổ nỗi cụ bị bệnh trĩ kinh niên nên ai cũng sợ.
Ngày ấy thuốc thang và trình độ y học chưa phát triển như bây giờ nên búi trĩ của cụ cứ phát triển tự nhiên, những hôm trời nóng là lòi ra cả đoạn màu hồng hồng. Mặc chiếc quần ta lá tọa, ống rộng thùng thình thi thoảng khi búi trĩ lòi ra dài quá thì cụ lại ngồi bệt xuống đất chân co chân duỗi và dùng tay ấn cái búi trĩ giời đánh vào vị trí cũ của nó.
Vì quý trẻ con nên cụ hay rủ mấy thằng nhóc bọn mình đến chơi và cho đồ ăn, lúc thì củ khoai, khi thì quả chuối. Ban đầu đứa nào cũng ghê nên không dám ăn, chỉ lấy mỗi quả chuối là loại quả bóc được vỏ. Sợ nhất là những hôm nhà cụ có giỗ, thấy cụ lấy tay nặn đĩa xôi rồi chia cho bọn trẻ rồi nghĩ đến búi trĩ đỏ lòm dài ngoẵng của cụ mà khiếp vía chẳng đứa nào dám ăn.
Một bận, cụ sang nhà mình chơi đúng lúc bà chị mình vừa mang từ bếp lên đĩa sắn luộc nóng hổi. Răng móm nên cụ đưa tay nắn chọn những miếng bở mới ăn được. Ngồi cạnh thấy củ sắn cụ vừa nặn còn hằn dấu vân tay đen xì, lại nghĩ đến búi trĩ cụ hay luồn tay qua ống quần để nhét vào hậu môn mà mình thấy như có hàng chục con giun đang ngọ ngoạy trong cổ họng.

TIẾC CON MÈO




Mình có bà chị cùng quê lên Hoàng Su Phì làm ăn buôn bán đã mấy chục năm. Gần đây chị thuê một cậu người La Chí để chuyên có mỗi việc là chăm đàn lợn mấy chục con. Cậu này quãng 17 - 18 tuổi, lủ lỉ lù lì, thật thà ít nói nhưng được cái chịu khó nên bà chị hay gọi là thằng Đất.
Một bữa, cu cậu đang ngổi xổm để nạo sắn cho gà, chẳng may cái đũng quần đùi bị thủng một lỗ to tướng, giữa trưa nắng nhễ nhại nên mọi thứ cứ mềm nhũn làm cho chùm hồng xiêm chui ra cả quả lẫn cuống cứ lắc lư theo nhịp tay nạo sắn của cu Đất. Bỗng đâu có con mèo nhìn thấy màu nâu nâu tưởng con chuột liền thò chân trước tát một phát. Cú tát đau điếng làm cu Đất nổi sung cầm củ sắn đập một phát chết tươi con mèo.
Đến chiều, bà chị về nhà thấy con mèo chết trợn mắt mà không cầm lòng được liền chửi:
Mẹ cha mày, con mèo nó cào mỗi một tý chứ có tha của mày đi đâu mà đập chết nó...
Nghe vậy, cu Đất cãi lại:
Ô... nó tát đau mà, chảy cả máu, đấy, không tin thì bác ra cháu cho xem...
Đang cáu vì tiếc con mèo mà bà chị mình không nhịn được cười, phì ra cả nước bọt...