Người theo dõi

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2020

CHẬU CANH KHOAI SỌ CỦA ÔNG KHẠC.... PỒ !

 CHẬU CANH KHOAI SỌ VÀ ÔNG KHẠC… PỒ !

Dạo còn ở nhà ăn bám bố mẹ chưa có công ăn việc làm, một lần mình được theo các cụ đi dân công mở đường ở chiến khu cách mạng Tân Trào. Cả đoàn hơn bốn chục người toàn những bác vai u thịt bắp, cơm ăn cả chậu vẫn thấy đói, được xã sở tại bố trí cho hẳn một cái nhà sàn của hộ gia đình người Tày Khao để ăn nghỉ. 

Lúc họp đoàn phân công nhiệm vụ thì chọn ra được 4 người sức khỏe kém nhất được miễn đi làm ở nhà làm cấp dưỡng. Trong nhóm cấp dưỡng có mình và ông cụ Cung, vốn chưa đến 60 tuổi nhưng khổ nỗi cụ bị bệnh ho và còng lưng nên người lúc nào cũng dẹo dọ như cái vó tôm ngấm nước. Cứ dăm ba phút cụ lại lên cơn ho khù khụ rồi chu mồm khạc đánh Pồ…. một phát ra một bãi đờm lầy nhầy to tổ bố. Vì vậy mọi người gọi cụ là ông Khạc Pồ. 

Bí danh tuy xấu nhưng gọi mãi thành quen.

Một bận, cả nhóm nấu nướng xong liền mang thức ăn đựng vào các xô chậu bày trên cái sạp nứa dưới gầm nhà sàn chuẩn bị cho bữa trưa, hôm ấy có món canh khoai sọ hầm xương lợn rõ ngon, mỗi mâm được hẳn một chậu nhôm nhỏ. Tranh thủ lúc chưa đến bữa, cả nhóm mấy ông cháu leo lên sàn nhà nằm chơi. Chợt ông cụ Khạc Pồ lên cơn ho, không kịp chạy ra cửa, cụ vén mảnh dát bằng cây bương rồi… Pồ… Pẹt… một phát xuống dưới. Thấy âm thanh khác lạ mọi lần vì thêm tiếng Pẹt, mình vén mảnh dát ra ngó xuống thì ối giời… thấy bãi đờm cụ nhổ đúng chậu canh khoai sọ đang nổi lềnh bềnh đầy bọt kín cả chậu. Lẳng lặng xuống cầu thang, cụ Khạc Pồ lấy cái muôi bằng gáo dừa múc bỏ bãi đờm, thấy kinh, mình bảo:

- Ông ơi, đổ đi thôi, mình san ở chậu khác sang là được mà…

Chưa hết mệt vì cơn ho, cụ thều thào bảo:

- Hông thao… hông thao… hức ăn có hít, để chúng ăn ho mới có hức mà hàm hiệc…

(Không sao… thức ăn có ít, để chúng ăn no mới có sức mà làm việc…)

Trưa hôm ấy, các bác vai u thịt bắp đi làm về mệt, đánh sạch nhẵn thức ăn. Còn mình, sau bữa ấy phải mất mấy năm mới mất cảm giác ghê cổ để ăn lại được canh khoai sọ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét