Bà xã mình là giáo viên tiểu học dạy cách nhà mấy cây số. Đúng hôm quên chìa khóa lớn học mình phải đem vào hộ, trời lại mưa.
Vừa ngồi được mấy phút, chuẩn bị về thì chợt nghe thấy tiếng bụp.... hự.... cả mấy thầy cô giáo cùng với mình chạy ra thì thấy một bác phụ huynh bị ngã còng keo dưới rãnh nước, chân chổng ngược lên giời.
Thấy cô giáo, anh ta lồm cồm bò dậy và phân trần:
- Cô giáo thông cảm cho tao nhá, bị ngã thôi, tao không mất lịch sự phải giơ chân chào cô giáo đâu, vì cái đường chơn quá, đi đéo được thôi mà...
Thấy vậy, mấy cô giáo hỏi: Anh có sao không?
Anh ta trả lời:
- Đéo sao, mất thở một tý, nhưng giờ lại thở được rồi cô giáo ạ....
Thì ra người vùng cao mộc mạc, họ ko nghĩ hết nghĩa của từ Đ, mà chỉ coi đó giống như chữ KHÔNG trong tiếng việt. Các bác ợ...
- Cô giáo thông cảm cho tao nhá, bị ngã thôi, tao không mất lịch sự phải giơ chân chào cô giáo đâu, vì cái đường chơn quá, đi đéo được thôi mà...
Thấy vậy, mấy cô giáo hỏi: Anh có sao không?
Anh ta trả lời:
- Đéo sao, mất thở một tý, nhưng giờ lại thở được rồi cô giáo ạ....
Thì ra người vùng cao mộc mạc, họ ko nghĩ hết nghĩa của từ Đ, mà chỉ coi đó giống như chữ KHÔNG trong tiếng việt. Các bác ợ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét