Người dân quê mình vốn thích đồ trang sức bằng bạc hoặc sanh căng.
Một hôm tại trạm y tế một xã nọ có đoàn y bác sỹ của Trung tâm dân số huyện về triển khai chiến dịch kế hoạch hóa gia đình, trước đó mấy ngày đồng chí cán bộ văn hóa xã đã vác loa xuống tận thôn bản để tuyên truyền cho người dân lợi ích của công tác này.
Đúng lúc đông người đến thực hiện các dịch vụ KHHGĐ thì có một ông bố tay dắt theo đứa con gái gần 10 tuổi vào bàn đăng ký:
- Bác sỹ ơi, bác sỹ, cho tôi đăng ký với, 2 cái nhá!
- Bác đăng ký gì cơ ạ? - cô bác sỹ hỏi
- Làm vòng, bác sỹ làm cho tôi 2 cái, tôi lấy cái to, đứa này lấy cái nhỏ - vừa nói ông bố vừa chỉ sang đứa con gái.
- Giời ơi, bác không đặt được vòng, còn cháu bé này còn nhỏ cũng không đặt được đâu, sao mà bác lo xa thế?
- Ờ không sao, nhỏ cũng được bác sỹ cứ làm cho nó, không dùng được thì tôi bán...
Nghe vậy tất cả nhóm đều ngớ người. Mãi sau mới biết ông bố tưởng là được Nhà nước tặng vòng bạc làm đồ trang sức như kiểu hỗ trợ cấp phát màn chống muỗi cho hộ nghèo. Thế nhưng chết cười lại ở pha sau. Số là, sau khi được bác sỹ giải thích thì ông bố lại lắc đầu quầy quậy rồi bảo:
- Ô giô! cái đó thì tao không cho vợ nó làm đâu, Đến cái gai trên rừng đâm vào tay còn chảy máu nữa là,, đằng này cả cái gai bằng sắt như vậy nó chui vào... ấy thì có mả chẳng chảy máu suốt ngày à, đau chết. Thôi nhá...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét