Ngày còn nhỏ, mình có ông cụ hàng xóm khá tốt
bụng, dù tuổi cao nhưng những lúc rảnh rỗi cụ vẫn dành thời gian chơi đùa với
lũ trẻ, trong đó có mình. Cả lũ trẻ ai cũng quý cụ nhưng khổ nỗi cụ bị bệnh trĩ
kinh niên nên ai cũng sợ.
Ngày ấy thuốc thang và trình độ y học chưa phát
triển như bây giờ nên búi trĩ của cụ cứ phát triển tự nhiên, những hôm trời
nóng là lòi ra cả đoạn màu hồng hồng. Mặc chiếc quần ta lá tọa, ống rộng thùng
thình thi thoảng khi búi trĩ lòi ra dài quá thì cụ lại ngồi bệt xuống đất chân co
chân duỗi và dùng tay ấn cái búi trĩ giời đánh vào vị trí cũ của nó.
Vì quý trẻ con nên cụ hay rủ mấy thằng nhóc bọn
mình đến chơi và cho đồ ăn, lúc thì củ khoai, khi thì quả chuối. Ban đầu đứa
nào cũng ghê nên không dám ăn, chỉ lấy mỗi quả chuối là loại quả bóc được vỏ.
Sợ nhất là những hôm nhà cụ có giỗ, thấy cụ lấy tay nặn đĩa xôi rồi chia cho
bọn trẻ rồi nghĩ đến búi trĩ đỏ lòm dài ngoẵng của cụ mà khiếp vía chẳng đứa
nào dám ăn.
Một bận, cụ sang nhà mình chơi đúng lúc bà chị
mình vừa mang từ bếp lên đĩa sắn luộc nóng hổi. Răng móm nên cụ đưa tay nắn
chọn những miếng bở mới ăn được. Ngồi cạnh thấy củ sắn cụ vừa nặn còn hằn dấu
vân tay đen xì, lại nghĩ đến búi trĩ cụ hay luồn tay qua ống quần để nhét vào hậu
môn mà mình thấy như có hàng chục con giun đang ngọ ngoạy trong cổ họng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét