Mình có bà chị cùng quê lên Hoàng Su Phì làm ăn buôn bán đã mấy chục năm. Gần đây chị thuê một cậu người La Chí để chuyên có mỗi việc là chăm đàn lợn mấy chục con. Cậu này quãng 17 - 18 tuổi, lủ lỉ lù lì, thật thà ít nói nhưng được cái chịu khó nên bà chị hay gọi là thằng Đất.
Một bữa, cu cậu đang ngổi xổm để nạo sắn cho gà, chẳng may cái đũng quần đùi bị thủng một lỗ to tướng, giữa trưa nắng nhễ nhại nên mọi thứ cứ mềm nhũn làm cho chùm hồng xiêm chui ra cả quả lẫn cuống cứ lắc lư theo nhịp tay nạo sắn của cu Đất. Bỗng đâu có con mèo nhìn thấy màu nâu nâu tưởng con chuột liền thò chân trước tát một phát. Cú tát đau điếng làm cu Đất nổi sung cầm củ sắn đập một phát chết tươi con mèo.
Đến chiều, bà chị về nhà thấy con mèo chết trợn mắt mà không cầm lòng được liền chửi:
Mẹ cha mày, con mèo nó cào mỗi một tý chứ có tha của mày đi đâu mà đập chết nó...
Nghe vậy, cu Đất cãi lại:
Ô... nó tát đau mà, chảy cả máu, đấy, không tin thì bác ra cháu cho xem...
Đang cáu vì tiếc con mèo mà bà chị mình không nhịn được cười, phì ra cả nước bọt...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét