TÌNH MẪU TỬ
Tin Hồng bị nhiễm HIV thực sự là cơn bão ập đến với mọi người thân trong gia đình.
Nguyên nhân gây lên bão không phải vì HIV vẫn còn xa lạ mà bởi không ai ngờ được một người như Hồng lại bị nhiễm căn bệnh thế kỷ này.
Hồng vốn là con út trong một gia đình những 7 anh chị em. Cuộc sống ở thị trấn vùng cao này vốn vất vả nên mấy anh chị em Hồng đều không được ăn học đến nơi đến chốn cứ đến tuổi cập kê là kẻ lấy vợ, người lấy chồng bằng sạch, duy chị có Hồng là con út nên được bố mẹ cho đi học ở Trung tâm giáo dục thường xuyên của huyện.
Các cụ thường bảo sướng khổ có số, trái ngược với mấy anh chị em trong nhà, lấy được tấm bằng tốt nghiệp lớp 12, Hồng tiếp tục đi học lớp trung cấp sư phạm. Hai năm sau, cô trở về dạy học ngay tại huyện nhà. Dạy được dăm năm Hồng lại được đi học đại học sư phạm theo diện cử tuyển. Lúc đầu, bố mẹ và anh chị em Hồng không muốn cho cô đi vì muốn cô lập gia đình, ở cái thị trấn này hễ có cô nào hăm hai hăm ba tuổi và vẫn ở vậy thì được xếp vào dạng ế, vậy mà năm nay cô đã ngót nghét ba mươi tuổi mà vẫn chưa có anh nào nhòm ngó. Nhưng vì thấy Hồng quyết tâm vì sự nghiệp, gia đình cô đã họp cả buổi như hội nghị tổ dân phố rồi quyết định chiều theo ý cô.
Khăn gói quả mướp xuống Hà Nội, Hồng ở trọ cùng phòng với Ninh - một bạn người Hải Phòng cũng trạc tuổi Hồng và học cùng lớp. Xinh xẻo nhưng kín đáo, thậm chí là ít lời, ngoài việc cùng nấu ăn và trao đổi một vài chuyện linh tinh của cuộc sống sinh hoạt thì chẳng bao giờ hai người tâm sự với nhau về chuyện gia đình bao giờ.
Hoàn thành chương trình đại học, Hồng trở về huyện và chuyển về Trung tâm giáo dục thường xuyên của huyện công tác. Để đảm bảo công tác và quản lý học sinh, Ban giám hiệu trường đã dành cho cô một gian nhà trong ký túc xá của trường làm phòng ở. Cũng kể từ ấy, Hồng chẳng có dịp gặp lại Ninh song hai người vẫn thường xuyên trao đổi tâm sự với nhau qua Facebook hoặc điện thoại.
Suốt ngày vùi đầu vào công việc Hồng chẳng có thời gian nào nghĩ đến chuyện riêng tư vốn là bản năng của mỗi loại sinh vật. Mãi cho đến một ngày trường học nơi Hồng giảng dạy được tỉnh rót vốn cho xây dựng một khu nhà ba tầng. Phụ trách công trường là một người trạc tuổi bốn mươi có khuôn mặt khắc khổ. Ban đầu cô chẳng chú ý gì đến anh, thi thoảng cô chỉ gặp một vài phút để trao đổi yêu cầu anh nhắc nhở nhóm công nhân giữ gìn trật tự trong các buổi học hoặc vệ sinh khu vực xây dựng, tránh gây ảnh hưởng đến việc học tập của học sinh trong lớp. Vậy mà, như người ta vẫn bảo, lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy. Thi thoảng anh vào phòng xin nước uống và kể về cuộc sống cô đơn vì vợ cũ đã bỏ anh sau đợt đi xuất khẩu lao động, thái độ chân thành của anh cộng với sự cảm thông đã khiến trái tim Hồng rung động. Gần năm sau, đúng khi công trình hoàn thành thì anh đặt vấn đề đi lại với Hồng. Biết chuyện, cả gia đình cô phản đối dữ dội vì không chấp nhận một người đã có vợ, nhất và việc chưa cưới xin mà đã về chung sống với con em mình như vợ chồng. Ở cái tuổi gần như quá lứa lỡ thì nên cô cắn răng chịu đựng sự nhiếc móc, những cái liếc xéo của người thân và đồng nghiệp mà không dám thanh minh, trong lòng chỉ mong mọi người hiểu và tha thứ cho cái tuổi đã đến đoạn cuối thì xuân sắc của mình. Còn bố anh chỉ tuyên bố một câu xanh rờn và dứt khoát: Không cưới xin gì cả!
Hơn hai tháng sau chung sống với anh, cô cảm thấy trong người có sự chuyển biến lạ kỳ, mỗi khi ngồi trước mâm cơm chỉ muốn nôn ọe, linh cảm của người phụ nữ mách bảo cho cô đã mang trong người giọt máu của anh. Mừng vui và tủi hổ lẫn lộn nhưng Hồng vẫn dấu anh, trong lòng bàn tính coi như một việc đã rồi và hy vọng đây là lý do để thuyết phục gia đình cô sẽ cho cưới xin tử tế, sau đó mới nói cho anh biết.
Thế nhưng, vài ngày sau đó vào đợt rét đậm, Hồng bị sốt li bì, đọc trên sách báo, Hồng biết trong thời gian mang thai, nhất nhà đầu thai kỳ thì không nên tự tiện sử dụng kháng sinh kẻo anh hưởng đến đứa bé trong bụng, cô chỉ dám sử dụng những cây thuốc hái trong vườn nhà nhưng bệnh tình không thuyên giảm mà ngày càng sụt cân mặt mũi hốc hác. Thấy bệnh tình không thuyên giảm, gần một tuần sau, anh đèo cô đi viện. Trưa hôm sau Hồng được bác sỹ gọi riêng vào phòng, sau một hồi đắn đo, bác sỹ thông báo cho biết cô đã có thai 6 tuần tuổi, nhưng nghiêm trọng hơn là cô đã nhiễm HIV giai đoạn một.
Không tin vào mắt vào tai mình mặc dù tờ phiếu kết quả xét nghiệm dương tính rõ ràng như ban ngày ngay trước mắt, Hồng chợ đưa tay xuống bụng và chết lặng ngã ngửa ra chiếc nghế không nói được câu nào vì từ trước đến nay cô không phải là người đổ đốn chơi bời chác táng và chưa quan hệ thân xác với ai ngoài anh.
Đầu óc mông lung, tai ủ ủ như có cả ngàn con nhặng bay trong đầu, Hồng vẫn nghe tiếng người bác sỹ nói văng vẳng: Nếu không tin tưởng, em có thể đi ra bệnh viện tỉnh kiểm tra lại, nhưng kết quả xét nghiệm như vậy là đúng đến 99% rồi...
Thấy cô ngã ra ghế, anh vội chạy vào xốc nách dìu cô ra chiếc ghế ngoài cửa. Mắt mở trừng trừng như điên dại, Hồng cổ ngẩng đầu nhìn vào mắt anh rồi ném tờ phiếu xét nghiệm vào mặt anh và vung tay tát một cái thật mạnh. Hồng rên lên trong cổ họng:
- Anh... đồ súc sinh trác táng.
Ngơ ngác vì không hiểu chuyện gì xảy ra, anh ngó nhìn cô trân trân, anh nhặt tờ phiếu cầm lên đọc và há hốc miệng vì kinh ngạc:
- Thế này là thế nào... thế nào hả Hồng?
- Anh hãy tự hỏi anh đi, không ngờ.... không ngờ anh lại là con người như vậy
Đánh rơi tờ giấy, chính anh cũng chết lặng vì từ trước nay anh cũng không phải là người chơi bời hút sách hay trai gái lăng nhăng gì.
Quay trở lại giường bệnh, Hồng đau đớn đến tột cùng vì không thể ngờ rằng một người khỏe mạnh như anh lại mang trong mình căn bệnh chết người này, sau đó lại lây chuyền sang cho cô - người mà anh vẫn hay nói rằng anh luôn yêu thương hết mực.
Buổi chiều, anh lẳng lặng đi làm các thủ tục xét nghiệm thì một kết quả bất ngờ khiến anh càng không tin ở mắt mình, đó là anh vẫn âm tính với virut HIV, trong lòng anh bừng lên nỗi căm hận bừng bừng vì cho rằng Hồng đã lừa dối anh khi có một quá khứ không tốt đẹp.
Cầm tờ phiếu báo kết quả xét nghiệm, anh đưa cho Hồng và hỏi cộc lốc:
- Thế này là thế nào?
Đọc tờ giấy, đầu óc Hồng càng thêm hỗn loạn vì không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra với cô và anh, cô gục đầu xuống gối khóc nấc.
Tối đó, cả Hồng và anh gần như thức trắng. Mãi gần sáng khi Hồng thiếp đi anh viết mấy chữ ngắn ngủi "Thôi chia tay vậy, anh với em không thể đi chung một con đường được. Chúc em mau bình phục" và để trên đầu giường cô.
Tỉnh dậy, thấy bức thư, cô đọc chẳng buồn đọc bởi tâm trí đã quá dệu rã.
Mãi đến chiều chị gái cả Hồng đem đồ ăn đến thấy vẻ mặt thất thần của cô, chị vặn hỏi thì Hồng mới chìa ra tờ phiếu xét nghiệm.
- Giời ơi, Hồng ơi... sao lại thế này... Chị gái Hồng rên lên trong cổ và đánh rơi tờ giấy.
- Hự... em không biết...
Thấy chuyện quá nghiêm trọng, chị gái cả Hồng thông tin cho bố mẹ biết, kể cả lá thư của anh viết nguệch ngoạc để lại cho cô. Ngay buổi chiều bố mẹ cô cho xe đến đón Hồng về nhà và triệu tập cuộc họp gia đình.
Tợp một ngụm nước chè nóng dẫy như nuốt cơn giận vào ruột rồi rằn mạnh chiếc chén xuống bàn, ông mở đầu bằng một tràng những câu đay nghiến:
- Đồ con gái hư hỏng đổ đốn. Bảo ngày cái tốt mà không nghe. Bao nhiêu tiền tao đổ vào cho mày để bây giờ mày đem lại cái tai tiếng này cho cả gia đình phải hứng chịu thế này à, mày thấy vui chưa, vui chưa.... vui chưa Hồng...
Sức khỏe của Hồng như đã cạn kiệt vì bệnh tật và cú sốc, Hồng càng rã rời khi nghe những lời đay nghiến của bố khiến cô nằm vật xuống nền nhà.
- Con không phải là người như vậy, bố ơi... có trời làm chứng...
Chỉ nói được như vậy rồi Hồng ngất xỉu.
Mấy người chị của Hồng bế vội lên xe máy đưa trở lại bệnh viện. Khi tỉnh dậy, câu đầu tiên mà Hồng nghe thấy từ người thân đó là khuyên cô phá bỏ cái sinh linh bé nhỏ trong cơ thể cô. Mặc dù nỗi tuyệt vọng đang đốt cháy tâm can nhưng khi đưa tay xuống bụng thì nỗi khát khao làm mẹ lại trỗi dậy làm nghẹn thắt trái tim vốn đã ốm yếu bệnh tật của Hồng.
Những ngày nằm trên giường bệnh trong phòng bệnh nhân cách ly cô cảm nhận được sự đau đớn đến tột cùng chưa từng trải qua trong đời bởi không chỉ những ám ảnh nặng nề về căn bệnh thế kỷ mà cô mang trong người mà chính là sự ghẻ lạnh của những người xung quanh, kể cả những người thân trong gia đình. Họ tiếp xúc dè dặt, nhìn cô với ánh mắt dè bỉu khiến cô cảm thấy mình như một gánh nặng cho mọi người. Duy chỉ có các nhân viên bệnh viện là hiểu và thông cảm với Hồng, Họ dành những lời động viên tâm sự khiến cô dần tĩnh tâm lại và lấy lại nghị lực. Cũng trong những ngày này, cô được tư vấn nhiều hơn về tình trạng sức khỏe, biện pháp hạn chế sự phát triển của bệnh, tất cả cô đều đón nhận, duy chỉ ý kiến của một số người khuyên cô nên phá thai là cô dứt khoát không chịu vì mỗi khi đưa tay xuống bụng thì nỗi khát khao làm mẹ lại trỗi dậy như sóng làm nghẹn thắt trái tim vốn đã ốm yếu bệnh tật của Hồng.
Hơn một tháng sau Hồng xuất viện. Trước khi làm các thủ tục cô được bệnh viện cấp cho một cuốn sổ dành cho bệnh nhân được nhận thuốc ARV miễn phí.
Buổi tối hôm đó, sau bữa cơm đầu tiên với không khí nặng nề, bố cô nói thẳng:
- Con Hồng mà ở cái nhà này thì sẽ lây bệnh cho cả gia đình, mày biết nghĩ đến bố mẹ, thì cứ ở ký túc xá đừng về đây nữa.
- Để nó ở lại tôi còn trông nom nó - Mẹ cô ngắt lời.
- Tôi với bà già rồi chết cũng được, nhưng để nó lây sang cho cái bệnh này mà chết thì nhục, nhục với thiên hạ lắm. Tôi đã quyết thế rồi, không nói lại nữa.
Rít một hơi điếu cày, ông bỏ đi sang nhà hàng xóm.
Biết tính bố, nuốt nỗi uất hận trào đang lên tận cổ. Hồng lẳng lặng xách quần áo bắt xe ôm về ký túc xá nhà trường.
Mặc dù đã có quy định về bảo vệ danh tính cho người bị nhiễm HIV nhưng cái tin Hồng bị nhiễm HIV chẳng mấy chốc mà loang ra. Biết chuyện mọi người xì xào bàn ra tán vào, kẻ chê không ít mà người cảm thông cũng lắm nhưng tựu chung lại đều trách cứ cô đã mắc sai lầm khi theo đuổi một anh cai xây khi chưa rõ quê hương bản quán để rồi mang bệnh mang tật vào thân.
Thấm thoắt đã hơn 7 tháng trôi qua, từ chỗ uất hận và tuyệt vọng, Hồng đã dần tĩnh tâm và xác định tư tưởng chống chọi với bệnh tật. Để bảo vệ đứa bé trong bụng cô tìm đọc đủ mọi loại sách báo, đến các cơ sở y tế để được tư vấn và thực hiện các phác đồ điều trị để hạn chế sự phát triển của HIV, đặc biệt là ngăn chặn sự lây nhiễm từ mẹ sang con. Hàng tháng, Hồng đều đặn đến bệnh viện thăm khám, nhận thuốc ARV và kiểm tra tình trạng của cái thai. Đêm đêm ngồi một mình soạn giáo án cảm nhận đứa bé đạp chân vào bụng mà cô thấy lòng quặn thắt không chỉ vì nỗi lo về bệnh tật mà lo lắng cho đứa trẻ, cô thầm cầu giời khấn phật phù hộ cho nó được bình an dù rằng như lời bác sỹ nói hy vọng đó rất mong manh, đồng thời phải có sự hỗ trợ y tế thật tốt khi sinh nở.
Không biết trời dun rủi thế nào mà như hiểu được nỗi đau đến tận cùng của Hồng đứa bé cứ lớn dần và khỏe mạnh trong bụng cô. Lương tháng được bao nhiêu Hồng cố gắng tiêu pha dè sẻn để dành dụm để chuẩn bị cho kỳ sinh nở.
Đến tháng cuối của thai kỳ, cô xin nghỉ và khăn gói về bệnh viện phụ sản trung ương để sinh nở. Sau hơn hai tuần cô sinh hạ được một bé trai kháu khỉnh. Quả là thần kỳ, sau khi kiểm tra xét nhiệm cho kết quả đứa bé âm tính với HIV. Nhận được kết quả cô ứa nước mắt và vui mừng khôn xiết vì biết được tình trạng sức khỏe của đứa con máu thịt của mình.
Tiếp tục ở lại hơn một tháng để theo dõi và chờ sức khỏe ổn định, hai mẹ con cô bồng bế nhau trở về ký túc xá và vui mừng thông báo với mấy người bạn thân thiết. Bố mẹ và mấy anh chị em cô nghe tin cũng đến thăm và đem cho vài hộp sữa, chút đồ dùng lặt vặt rồi vội vã ra về.
Thật khó có thể nói hết được những nỗi khó khăn cực nhọc trong những ngày đầu làm mẹ của Hồng. Với những người bình thường lại có sự trợ giúp của người thân thì việc nuôi con cũng đã là vất vả, đằng này mọi việc hầu như đều tự tay cô đảm nhiệm, bố mẹ và các anh chị em trong nhà mặc dù vẫn yêu thương cô nhưng tình người không chiến thắng được nỗi sợ bị lây bệnh tật nên họ không dám gần gũi giúp đỡ hai mẹ con.
Để tránh sự lây nhiễm cho con, Hồng tuyệt đối tuân thủ y lệnh của bác sỹ và phác đồ điều trị dự phòng. Mỗi lần tắm rửa vệ sinh cho con Hồng đều phải đeo găng tay chuyên dụng. Bao nhiêu tiền làm được cô đều dành dụm để mua sữa hộp cho nó nhằm tránh lây bệnh. Nhìn con, khát vọng làm mẹ cứ cháy bừng bừng trong lòng. Nhiều lúc bón sữa cho con mà nước mắt ròng ròng vì thương nó không được bú sữa mẹ như những đứa trẻ khác. Đôi lúc trong cô thoáng qua ý nghĩ đi xin sữa của mấy bạn đồng nghiệp cùng trường cũng đang nuôi con như cô để nó biết mùi sữa đích thực của người mẹ nhưng lại thôi vì cô đã quá thấm thía những nghi kỵ đời thường. Có lần vì thương nó quá, bản năng làm mẹ trỗi dậy nên cô lấy chiếc bao cao su đem rửa sạch rồi đeo áp vào bầu vú của mình cho con mút đầu vú đã được ngăn cách qua lớp bao cao su. Ngậm đầu vú mẹ thằng bé cứ hút chùn chụt làm sữa từ bầu vú chảy ròng ròng ướt cả khoảng bụng gầy thóp của Hồng. Mút chán mà không thấy sữa nó hờn khóc ngằn ngặt. Lòng quặn thắt vì thương con, Hồng lại khóc cạn nước mắt. Những lúc như vậy cô thầm mong ước có anh ở bên cạnh.
Nói trộm vía thằng bé, mặc dù nuôi sữa ngoài nhưng nó vẫn bụ bẫm, ngoài thời gian lên lớp cô chỉ quanh quẩn với nó như hình với bóng, những lúc đi ăn uống dự tiệc cô đều mang nó theo bên mình.
Cứ như vậy, thằng Bi - cái tên mà mọi người hay gọi một cách trìu mến lớn dần theo năm tháng. Mặc dù ít bạn chơi bời gần gũi nhưng bù lại nó cực kỳ thông minh, nước da trắng bóc như con gái khiến nhiều người không khỏi trầm trồ.
Thấm thoắt đã hơn hai năm, bé Bi ngày nào còn đỏ hỏn giờ đã đi nhà trẻ. Mặc dù tiền lương hạn hẹp nhưng Hồng vẫn cố dành dụm mua được chiếc smartphone và chiếc laptop để soạn giáo án rồi chụp ảnh hoặc quay những đoạn video ghi lại tất tần tật những khoảng khắc đáng nhớ trong những ngày thơ ấu của Bi.
Một bận giữa đợt rét đậm, thằng Bi tự dưng lăn ra ốm. Lo sợ có vấn đề gì đó xảy ra với con, Hồng tất tả thu xếp đồ đạc và xin phép nhà trường đưa Bi về Hà Nội khám. Kết quả xét nghiệm khiến cô mừng rỡ vì Bi chỉ bị viêm phổi do thời tiết giá lạnh. Tuy vậy, sau hơn 3 ngày đánh vật với thời tiết, cộng với những lo lắng cho sức khỏe của bé Bi khiến cô nhanh chóng suy kiệt sức khỏe và đổ bệnh, hai tháng sau thì Hồng nằm liệt giường.
Như tiên liệu được những điều xấu nhất sắp đến với mình. Cô âm thầm chuẩn bị cho cuộc ra đi, từ cái khăn, bộ quần áo, đôi tất và tiền nong chuẩn bị cho hậu sự. Với cô, từ lâu Hồng đã xác định tư tưởng và nghị lực đối đầu với bệnh tật và tình trạng sức khỏe, thế nhưng điều lo lắng nhất với Hồng đó là bé Bi. Nằm trên giường bệnh nhìn con bi bô đùa nghịch mà Hồng thấy như đứt từng khúc ruột với ý nghĩ một ngày nào đó sẽ phải xa rời nó.
Thấy mẹ rơi hai dòng nước mắt, Bi chạy lại lấy chiếc khăn lau mặt cho Hồng và hồn nhiên trách mẹ:
- Mẹ Hồng lại khóc rồi kìa, có ai bắt nạt đâu mà khóc, thế là không bằng Bi rồi.
Nuốt tiếng nấc, Hồng cố gắng mìm cười với nó:
- Ừ, mẹ thua Bi rồi, vì mẹ là phụ nữ, còn Bi là con trai, con trai thì không bao giờ, không bao giờ được khóc, nghe chưa?
- Nhưng mẹ lớn rồi thì cũng không được khóc. Nào, nín đi nào kẻo Bi buồn...
Cắn răng, Hồng gục mặt vào cái cổ bé bỏng của nó.
Tối đó, Hồng nhờ một người bạn thân cùng trường đưa bé Bi về chăm sóc một vài ngày. Hai hôm sau thì Hồng ra đi mà không có nó ở cạnh.
Nhận được tin báo của bệnh viện, bố mẹ Hồng đến đón về nhà làm các thủ tục tang lễ. Lúc thu xếp các thứ đồ đạc ở phòng tập thể của Hồng, mọi người tìm thấy sáu bảy con lợn đất to có nhỏ có đựng đầy chặt tiền tiết kiệm đủ các mệnh giá, thậm chí có cả những tờ hai nghìn đồng nhàu nát. Kèm theo là những lá thư Hồng viết cho cậu con trai ở nhiều thời điểm khác nhau, cách xa nhau tới vài năm. Nhiều bức trong số đó là những những tờ giấy chi chít nhiều chữ đã bị nhòa vì nước mắt và chẳng có địa chỉ người nhận, kể về cuộc sống, những tình cảm, nỗi uất hận vì không biết được nguyên nhân đổ bệnh của Hồng.
***
Người ta bảo, chết là hết, nhưng với Hồng, nỗi uất hận dù đã được cô mang theo xuống mồ nhưng cuối cùng nó vẫn được người đời minh chứng cho nỗi oan khuất của Hồng.
Số là, sau khi tổ chức tang lễ cho Hồng được hơn một tháng thì có một cô gái lạ hoắc tìm đến nhà bố mẹ Hồng xin được thắp nén hương cho cô, đó chính là Ninh - cô bạn gái ở cùng phòng trọ với Hồng ngày còn đi học ở Hà Nội. Sau bữa cơm tối, cô gái đã kể cho bố mẹ và gia đình Hồng câu chuyện mà sau khi nghe xong cả nhà chết lặng bởi nỗi xót xa ân hận vì đã đối xử tệ bạc với Hồng.
Câu chuyện được Ninh kể đứt quãng trong nước mắt, nhưng chắp vá lại mọi người biết được như sau:
Dạo Hồng còn học dưới hà Nội, vào một buổi tối sau khi ăn cơm xong, Ninh rủ Hồng đi cùng đến siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt cá nhân. Vừa từ ngõ rẽ ra tuyến phố chính chợt có một đôi trai gái ngồi trên chiếc xe máy phía sau vọt ga vượt lên và húc mạnh vào đuôi xe làm cả hai xe ngã lộn vào rường rào. Hồng ngồi phía sau bị một vết rách ngay bàn tay, còn Ninh bị thanh sắt bờ rào xé toạc một đường ngay bắp chân trái. Thấy Ninh máu chảy ròng ròng và bất tỉnh nhân sự, Hồng lấy hai tay giữ chặt vết thương cho Ninh. Sau đó Hồng được mọi người đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Chuyện lẽ ra chẳng có gì đáng nói, thế nhưng có điều bí mật thầm kín mà Ninh vẫn giữ kín với Hồng đó là cô đã bị nhiễm HIV từ trước khi hai người đến ở cùng phòng trọ. Và sau khi Hồng mất vì HIV, qua mạng facebook của bạn bè nói về những lá thư Ninh mới biết tình cảnh của Hồng. Ân hận và muốn chia sẻ nỗi đau, Ninh mới tìm đến để tạ lỗi và giải nỗi oan cho cô.
Sau câu chuyện, cả nhà ai cũng chết lặng trước di ảnh của Hồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét