Trở lại quê xưa một
chiều đầu hạ
Nắng nhạt vàng nghiêng
nghiêng dốc quanh co
Kim Xuyên quê tôi không
biết tự bao giờ
Sao thân thương, sao
mà da diết thế.
Không bởi nương chè,
bãi ngô, rừng quế
Hay những cánh đồng
mỏi cánh cò bay.
Chén rượu nồng lịm say
hương men lá
Má ai hồng bên bếp lửa
khói chiều buông,
Ánh đèn dầu lung
linh sáng đêm đêm.
Quê dẫu nghèo lòng
ta luôn cảm mến
Đã nuôi mình khôn lớn
trước tha phương.
Nhớ mẹ già một nắng
hai sương
Manh áo bạc vẫn vô
thường như năm tháng.
Đời bon chen vẫn yên
lành khi bên mẹ
Quê dẫu nghèo nhưng
là cả TUỔI THƠ TÔI.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét