Cơn gió mùa đông bắc đặc quánh hơi nước đem
theo cái lạnh cắt da thổi hun hút khắp sườn núi. Gạt nước mắt, Phấy đeo quẩy
tấu lầm lũi đi vào khe suối tìm rau chăn lợn.
Vậy là hai mùa đông đã qua nhưng Phấy vẫn nhớ
như in cái ngày gặp Sếnh. Hôm đó cả hai cùng đi dự đám cưới của người bạn cũng
là người Dao ở xã bên, không biết trời đất dun dủi thế nào mà Phấy và Sếnh được
sắp ngồi cùng mâm rượu. Ban đầu hai người ai cũng ngượng ngùng e thẹn nhưng sau
mấy lần cụng ly thì cả hai đều thấy có đốm lửa ở trong ánh mắt mỗi khi nhìn vào
nhau, trời càng tối thì khoảng cách giữa hai người càng ngắn dần. Khi trời tối
hẳn cũng là lúc Phấy cùng với Sếnh và đám trai gái cùng hòa mình vào điệu pá
dung tha thiết. Cùng với đám bạn vừa uống rượu vừa xem nhảy Pút tồng, xem trò
vật chày, đến gần sáng cả Phấy và Sếnh đều cảm thấy buổi tối sao mà ngắn ngủi,
câu pá dung được Sếnh nói thay lời “…Mưa
rơi xuống đất tụ thành sông/Kết tình chưa lâu trời đã sáng/Lại sắp xa nhau ở
cách làng”...
Cũng từ hôm ấy tình yêu như chất men say kỳ lạ, như thỏi
nam châm có sức hút mãnh liệt khiến hai người chỉ tìm cơ hội để gặp nhau, nó
bóp nghẹt làm trái tim cứ đập loạn xạ lúc nhanh lúc chậm mỗi khi chạm mặt. Mỗi
tháng hai người phải gặp nhau ít nhất hai ba lần không thì đầu óc cứ như trên
mây, trái tim như phơi trên nương trên rẫy mà không thể tập trung để làm ăn suy
nghĩ được gì.
Chuyện tình yêu đôi lứa như một lẽ thường, trai chưa vợ,
gái chưa chồng rồi sẽ tự tìm đến với nhau như cái dây duyên do ông
trời sắp đặt. Nhưng với Phấy thì khác bởi cái sợi dây duyên của cô hình như ông
trời se dệt đúng vào lúc ông buồn ngủ nên có chỗ to có chỗ nhỏ, có chỗ gấp khúc
nên không bền chắc. Vào dịp gần tết năm ấy, gia đình Sếnh đã nhờ Sài cố mang một con gà và
một chai rượu đến nhà làm cơm và ngỏ ý muốn lấy Phấy về làm con dâu, sau một
hồi từ chối lấy lệ thì bố mẹ Phấy cũng đồng ý để bên gia đình Sếnh về xem tuổi và
hẹn ngày lành tháng tốt sang ăn hỏi. Thế nhưng điều cả Phấy và Sếnh đều không
ai ngờ là trong buổi ăn hỏi bố mẹ Phấy đòi sính lễ quá cao, ngoài 100 sải vải
chàm mà bố mẹ Sếnh phải mang đến cho Phấy may quần áo thì bố mẹ Phấy còn thách
cưới 80 đồng bạc già, 200 chai rượu, 100 cân gạo và 100 cân thịt móc hàm. Bên
nhà Sếnh thương lượng hạ thấp xuống một tý nhưng ông Hín bố Phấy dứt khoát
không chịu.
Bàn cãi cả ngày, ai cũng giữ
cái lý của mình lại có tý hơi men hai bên nổi nóng ngay bên mâm rượu, thế là bố
mẹ Sếnh và Sài cố tuyên bố không cưới xin gì nữa rồi kéo nhau về để mặc Phấy và
Sếnh đứng chết lặng can không kịp.
Đợi đến hôm sau khi bố mẹ
nguôi giận và hết hơi rượu Phấy tìm lời khuyên can bố mẹ nhưng bố Phấy gằn
giọng:
- Tao chỉ có mỗi mày là con
gái, không lấy nhiều một tý thì là mày mất giá à, rồi sau này lấy vợ cho em mày
mới có bạc mà trả cho nhà người ta. Tao đây này, trước đây để lấy được mẹ mày
ông bà cũng mất gần trăm đồng bạc già chứ ít à...
- Nhưng bây giờ khác rồi, bố lấy nhiều thế thì chỉ
khổ chúng con, nhà Sếnh cũng nghèo như nhà ta,sau này lại phải còng lưng ra làm
để trả nợ...
- Việc đó là do nhà người ra.
Tao nuôi mày được như này cũng mất cả mấy nghìn đồng bạc chứ ít à, họ không
phải nuôi nấng ngày nào, tự nhiên lại có người về ở, làm việc cho nhà họ, thế
mà chỉ có mấy chục đồng giờ còn tiếc, chẳng lẽ mày không đáng mấy chục đồng bạc
nhà họ. Mày đi lấy chồng và làm ma nhà họ thì tao cũng chỉ lấy để làm vốn sau
này đến lượt thằng Tá em mày thì mới có cái mà hỏi vợ cho nó thôi. Mà mày không
phải lo, người Dao có phải là đã hết con trai cả đâu...
Biết tính bố, Phấy không dám
cãi lại cô lẳng lặng đeo gùi ra ruộng, đợi dịp khuyên can bố. Đang lúi húi hái
rau chăn lợn trái tim Phấy sắp rơi ra khỏi lồng ngực khi chợt thấy Sếnh đi bộ
từ bên kia khe núi tìm Phấy. Ngồi cạnh nhau, hai người chỉ nước mắt ngắn nước
mắt dài mà chẳng nói được câu gì. Mãi gần trưa Phấy mới bảo:
- Hay là Sếnh về cùng bố mẹ
vay anh em cho đủ số bạc, mình có sức khỏe, sau này sẽ làm để trả nợ sau...
- Bố mẹ cũng hỏi vay mượn khắp anh em bạn bè
rồi nhưng không đủ số ấy, vì đầu năm đã đi vay để cưới vợ cho anh trai rồi.
- Hay là hai đứa mình cùng xin
đi làm công ty rồi sau đó tính sau - Sếnh ngập ngừng.
- Không được, Phấy biết tính
bố, chưa tổ chức cưới xin thì bố không cho về nhà người khác đâu.
Nghe vậy, Sếnh nén tiếng thở
dài và lấy tay lau giọt nước lăn ra từ đôi mắt mòng mọng của Phấy.
Thấm thoắt đã gần 2 năm, do
điều kiện khó khăn về kinh tế cùng với lòng tự trọng lúc nào cũng đầy ắp trong
lòng nên bố mẹ Sếnh gần như bỏ mặc không nói gì đến chuyện trăm năm hạnh phúc
của Sếnh với Phấy. Trong khi đó bố mẹ Phấy vẫn một mực không chấp nhận giảm lễ
vật. Chỉ khổ cho hai đứa, tình cảm đã gắn bó sâu nặng không thể chia lìa nên cứ
lay lắt như bóng đèn trước gió, cứ dăm bữa nửa tháng Sếnh lại trốn nhà đến gặp
Phấy, hai đứa ngồi khóc với nhau một thôi rồi về.
Câu chuyện của Sếnh và Phấy
tưởng chừng đi vào ngõ cụt, ai ngờ đến gần tết thì bất chợt rẽ sang con đường
lớn. Chẳng là sau khi Tỉnh ủy Hà Giang ban hành Chỉ
thị số 09 và Nghị quyết số 27 về việc thực hiện xóa bỏ hủ tục, phong tục, tập
quán lạc hậu, xây dựng nếp sống văn minh trong nhân dân các dân tộc tỉnh Hà
Giang, các cấp ủy, chính quyền đã vào cuộc quyết liệt, nhất là việc bài trừ nạn
tảo hôn, hôn nhân cận huyết thống, làm ma to, thách cưới lớn. Ở xã và thôn của
Phấy, chính quyền và Mặt trận Tổ quốc đã tổ chức cho từng bộ ký cam kết thực
hiện, trong đó các hộ gia đình đều thống nhất không được thách cưới quá 15 đồng
bạc già, không quá 60 cân thịt lợn, không tổ chức linh đình quá 2 ngày. Lúc đầu
bố mẹ Phấy khăng khăng một mực không chịu, nhưng rồi được cán bộ huyện và cán
bộ xã giải thích, tất cả mọi người trong xã ai cũng thực hiện thì ông bà cũng
đã hiểu ra rằng thằng Tá sau này có lấy vợ thì cũng không cần đến bạc để trả
cho nhà gái nữa.
Chiều hôm ấy, sau khi ký cam kết với thôn về thực hiện quy ước nếp sống văn
hóa mới ông Hín gọi Phấy ra pha một ấm trà rồi hỏi:
- Thế dạo này thằng Sếnh nó còn qua lại nữa không ?
Nghe vậy Phấy chực òa
khóc:
- Thôi, bố đừng nói đến nữa, con khổ lẳm rồi.
- Tao là tao hỏi thật, nếu nó còn qua lại, hai chúng mày còn thương nhau và
thì bảo bố mẹ nó nếu không để bụng, không giận thì sang đây nói chuyện. Cái
chuyện cưới xin của chúng mày thì tao chỉ lấy 15 đồng bạc và 60 cân thịt, 100
chai rượu, thế thôi để làm cơm mời anh em dân làng. Cái quy ước nếp sống văn
hóa quy định thế rồi, tao cũng không muốn làm trái để chúng mày phải khổ và dân
làng chê cười...
Nghe vậy, quả tim Phấy như nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chiều hôm sau, bố mẹ Sếnh cùng Sài cố mang một con gà, một chai rượu đến
thưa chuyện với bố mẹ gia đình Phấy. Lúc đầu cả hai bên đều ngượng nghịu khi
nhắc lại câu chuyện hôm nào, nhưng sau bữa cơm đầm ấm có đủ cả thịt lợn thịt gà
thì hai bên đã hiểu rồi thông cảm cho nhau và chốt được ngày tổ chức đám cưới
cho Phấy và Sếnh vào sau tết.
Tết này là tết cuối cùng Phấy ở nhà ăn tết với bố mẹ, Phấy đeo quẩy tấu lên
rừng hái lá dong về cho mẹ gói bánh rùa pêu, lấy lá xôi đỏ để chuẩn bị làm lễ
Quỹas Hiéng. Lòng lâng lâng hạnh phúc, Phấy thầm cảm ơn cấp ủy, chính quyền đã
giúp sửa lại cái dây duyên mà ông trời se nhưng bị lỗi ngày nào. Có lẽ đây cũng
là cái tết vui nhất và đáng nhớ nhất trong cuộc đời Phấy và Sếnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét