Chuyện ở quán internet công cộng.
I/ NHÂN VẬT:
1. Chị Tóe.
2. Anh Châu.
3. Giang - Cán bộ thư viện.
4. Chị Lúa.
II/ NỘI DUNG.
Chị Tóe: Ối giời ơi, máy với chả móc...
à kia rồi, bác gì ơi, bác chọc giúp em một cái. Đàn bà con gái em không biết làm
nên chọc mãi mà chẳng ra được bác ạ.
Tiếng vọng: Bà kia nói cái gì
thế, ban ngày ban mặt thế này tôi chịu, chả dám chọc đâu, xấu hổ chết. Mà người
ta đang bận đọc báo, chọc chạch cái gì, bà tự mà làm lấy đi.
Chị Tóe: Người gì mà khó tính thế
nhể? bảo chọc giúp một cái thôi mà cũng kiệt sỉ, người ta chọc không ra được nên
mới nhờ thôi. Anh cán bộ ơi, hộ tôi tý.
Giang: (Đi vào) Dạ, em đây, có việc gì không chị?
Chị Tóe: Khổ lắm, cái máy của chú nó
thế nào ấy chứ cái máy của ông xã nhà chị nhậy lắm, cứ chọc một cái là ra luôn
thằng con, chọc một cái lại ra cái chữ, thế mới lạ. Hôm nay ông chồng chị đi vắng
nên chị phải tự làm nhưng chọc mãi, chọc mãi mà chẳng ra được cái gì cả. Chú!
chú chọc giúp chị một tý, nhể?
Giang: Chọc cái gì hả chị?
Chị Tóe: Thì chọc cái máy của chú
cho chị mượn ấy... mà hình như là nó hỏng rồi hay sao ấy, chủ đổi cho chị cái này
nhá... nhá.
Giang: Cái máy tính này là để
soạn văn bản hoặc truy cập Internet chứ có phải cái bàn bi a đâu mà chọc.
Chị Tóe: ấy ấy... đúng rồi! chú vừa
nói cái gì ấy nhỉ?
Giang: Cái máy tính này là để
soạn văn bản hoặc truy cập Internet chứ không phải để chọc chị ạ.
Chị Tóe: Đấy, đúng rồi. Chả là chị
có thằng con trai đi xuất khẩu lao động ở Ma lai mấy tháng rồi. Chị thấy mỗi lần
nhớ nó, ông chồng chị lại mở máy ra rồi chọc mấy cái vào in nhét hu hu ấy, thế
là thằng con hiện ra ngay, bố con vừa ngắm vừa viết thư cho nhau thỏa mái, vui
lắm. Chú giúp chị làm in nhét y hu hu một tý đi để chị gặp nó cái.
Giang: à! đó không phải là in
nhét hu hu như chị nói mà nó là Internet và yahoo. Đấy là tiện ích rất thông dụng
để mọi người trao đổi thông tin trên mạng Internet.
Chị Tóe: Chị thì cứ quen tiếng Tày,
tiếng Dao rồi, giờ nói tiếng Tây nó khó lắm. Thôi, chú cho chị gặp thằng con một
tý, hết bao nhiêu tiền chị trả ngay.
Giang: Chị ơi, đây là điểm truy
cập Internet công cộng miễn phí do Dự án nâng cao khả năng sử dụng máy tính và
truy cập internet công cộng tại Việt Nam tài trợ để phục vụ tất cả mọi
người. Đến đây chị có thể đọc báo, xem tin tức thời sự trong nước và quốc tế hoặc
có thể làm văn bản, viết thư từ mà không phải trả tiền đâu.
Chị Tóe: Ô! thế à, thế thì tốt quá
nhỉ, mà này chú: Nếu miễn phí không phải trả tiền thì ai cũng chọc cái máy này được
à?
Giang: Chị ơi, dùng máy tính người
ta gõ hoặc bấm phím chứ không phải là chọc. Tất cả mọi người chúng ta nếu tuân
thủ mọi nội quy của điểm truy cập thì mọi người đều có thể vào sử dụng máy chị ạ.
Chị Tóe: ừ, hay đấy, thế thì chị về
sẽ rủ thêm mọi người đi cùng. Nhưng mà... chú ạ, ở xã chị toàn những người
quanh năm chỉ biết đến cái cày cái bừa, ngón tay to cứ như quả chuối, cả đời chưa
được sờ vào máy như chị, đến nơi họ chọc hai phát hỏng máy của chú thì có mà
mang nợ.
Giang: Chị ơi, mục đích của Dự án
là nâng cao khả năng sử dụng máy tính và internet cho mọi người, nhất là vùng nông
thôn nên chị cứ bảo mọi người đến đây, có gì chúng em sẽ hướng dẫn cho các chị.
Đây, mời chị ra đây em sẽ hướng dẫn cho chị sử dụng.
Chị Tóe: ồ, cảm ơn chú nhá.
Chị Tóe
ngồi vào máy tính, vừa lúc đó anh Châu vào.
Châu: Chào anh cán bộ, ở đây
cho thuê máy tính phải không nhể?
Giang: Chào anh, ở đây
máy tính phục vụ miễn phí, tất cả những ai tuân thủ nội quy của phòng máy thì đều
được sử dụng. Mời anh vào đây ạ.
Châu: Ồ, thế thì hay quá, anh
cho mượn một tý nhá.
Anh Châu
vào mở máy và gõ mấy cái vào bàn phím.
Châu: Hay!... quá hay... Giời ơi,
nó vừa to vừa dài, cơ bắp nổi cuồn cuộn thế này thì làm gì mà chả ... Chơi này...
chơi này... ấy! đừng chơi vào mông thế kia, vòng ra trước đi chứ...
Chị Tóe: Ông gì ơi sao mất trật tự
thế, nói bé thôi để người ta còn trò chuyện chứ (Đập mạnh vào bàn).
Châu: (Giật mình), ối giời, làm người ta giật cả mình. Thôi! đang hay lại
mất bố nó rồi, tại bà ấy, tự nhiên lại vào đập một cái làm hỏng cả máy của người
ta.
Chị Tóe: Tại ông ấy, cứ nói chuyện
rầm rầm lại còn đập bàn đập ghế ai mà chịu được. Đã thế dùng máy mà chẳng có tý
lịch sự nào cả, cứ nói rõ to: Chơi vào mông, chơi vào mông, xấu hổ bỏ mẹ.
Châu: Thì tôi đang xem chọi trâu
chứ có xem cái gì đâu mà xấu hổ, mà xem chọi trâu thì phải hô mới khoái chứ.
Chị Tóe: à, thì ra ông đang xem chọi
trâu, nhưng phải giữ trật tự một tý cho bà con nhờ ông ạ, ông cứ làm như đây là
nhà ông ý.
Châu: Thôi được rồi, tôi xin rút
kinh nghiệm. Và bà cũng im đi cho tôi nhờ để tôi xem nốt, nhá.
Châu: (Tiếp tục gõ máy tính rồi trố mắt nhìn) ối! cái gì thế này? ... (Nhắm mắt lại, lấy tay che mặt rồi lại mở mắt
và nhìn qua kẽ ngón tay, vẻ xấu hổ). ối!!! cán bộ ơi, không xem cái này đâu,
nó làm xấu lắm.
Chị Tóe: (Ngó sang) ối giời ôi! cái ông giời đánh
này, già rồi mà còn dê cụ... Báo cáo chú cán bộ, cái ông này... ông này ông ấy
dùng máy tính để mở cái phim... ối giời... xấu lắm cán bộ ơi, không thể xem được
đâu. Ông là ông xem phim ngoài luồng nhá, rõ ràng lúc nãy tôi nghe thấy ông bảo
“Vào mông, vào mông” xem phim ngoài luồng lại còn bảo xem chọi trâu, tôi đề nghị
chú cán bộ tắt ngay đi ạ.
Giang: (Vào sân khấu): Gì thế bác?
Châu: Tôi chịu, đang xem chọi
trâu thì tự nhiên đi đâu mất, gõ mấy cái thì lại nhảy ra cái phim này chứ tôi có
chủ định mở nó để xem đâu. Cán bộ tắt nó đi hộ tôi cái.
Chị Tóe: Ông nói thế nào ấy chứ, cái
y hu hu tôi chọc mãi còn không ra, thế mà cái phim này ông không chọc mà nó tự
ra được à. Để tôi tắt cho (Đứng dậy rút ố
cắm điện máy tính ra khỏi ổ điện).
Giang: Ấy ấy! chị ơi, chị tắt máy
sai quy trình rồi.
Chị Tóe: Ô! thế á? Chị tưởng tắt máy
tính nó cũng như cái ti vi, rút điện ra một phát là xong, có mà sét đánh cũng
không sợ cháy.
Giang: Trước khi tắt máy tính
ta phải tắt hết các chương trình đang hoạt động trên máy để lưu giữ thông tin và
để máy tính không bị lỗi, sau đó mới tắt máy và tắt nguồn điện, nếu tắt đột ngột
như vậy thì sẽ nhanh hỏng máy lắm chị ạ.
Châu: Khổ lắm, dùng cái máy tính
sao mà khó thế, chọc mà không đúng thì có mà vỡ máy cũng không ra, nếu chọc nhầm
thì nó lại ra cái khác, như cái phim của nợ này này. Tôi là tôi gõ nhầm chứ không
chủ định thế. Thôi, để tôi mở lại.
Vừa lúc
ấy chị Lúa bê rổ rau lợn vào
Chị Lúa: Chào anh cán
bộ, chào các ông các bà nhá, ối giời, may quá cứ tưởng là không có ai, làm tôi cố hái xong rổ rau lợn để lên đây vì sợ muộn, thằng con thì
cứ giục ồi ồi bảo là không đến nhanh, cán bộ đóng cửa sớm. Cán bộ à, cho tôi hỏi
cái! ở đây có dạy cách nuôi chó lai lợn không nhể?
Chị Tóe: Cái chị này, muốn học cách
chăn nuôi thì phải lên Phòng nông nghiệp hay trạm thú y, chứ ở đây chỉ có làm cái
máy tính thôi.
Chị Lúa: Thì tôi có biết đâu, thằng
con tôi nó bảo thế mà.
Giang: Bác à, đây là điểm truy
cập Internet công cộng để phục vụ bà con ta đến khai thác thông tin như đọc sách
báo, xem ti vi hoặc giải trí như nghe nhạc, chơi game và tập sử dụng máy tính
thôi.
Chị Lúa: Thì rõ là thằng
con trai mình vừa hôm qua nó còn đến đây được các chị sinh viên tình nguyện của
cái cơ quan gì ấy ở Hà Nội đến hướng dẫn cho mà, nó bảo ở đây có cái chương trình
“Gâu gâu chấm éc éc” mà lại.
Châu: Bà này nhầm, nhầm to rồi.
Đấy là mạng internet chứ gâu gâu éc éc gì ở đây. Đây! tôi còn
cả cái quyển sách hướng dẫn đây này, thích thì tôi cho mượn mà nghiên cứu nhá.
Giang: (Xem cuốn sách): à, đúng rồi, bác ơi đây là sách giới thiệu về mạng Intenet
gọi là Go.vn của Việt Nam ta chứ không phải là Gâu chấm éc éc đâu, đây là mạng
máy tính do Tổng công ty truyền thông đa phương tiện VTC triển khai nhằm tạo điều
kiện cho người dùng Việt nam lần đầu tiên tiếp cận với máy tính. Bác vào trang
mạng này thì có thể tìm được rất nhiều thông tin về các lĩnh vực trong cuộc sống
hàng ngày. Nếu bác có nhu cầu tìm hiểu những kiến thức về chăn nuôi thì có thể
sử dụng máy tính để vào mạng tìm đọc rất nhiều những bài viết hướng dẫn về lĩnh
vực này đấy bác ạ.
Chị Tóe: Đấy thấy chưa, chị đã bảo
mà, người miền núi quen với tiếng Tày, Dao, Mông rồi, bây giờ nói tiếng Tây toàn
là y hu hu, nào là gúc gồ, rồi thì Gâu chấm éc éc, nghe khó vào cái tai lắm.
Chị Lúa: Chả là nhà tôi
mấy năm nay nhờ phát triển chăn nuôi lợn đen, gà đen, vịt cổ cườm mà khấm khá có
đồng ra đồng vào lên nên ông nhà tôi cứ nghe nói ở đâu có loài vật nuôi gì mới
là đòi mua về bằng được. Hôm qua nghe thằng con nói ông nhà tôi thì nặng tai
nghe không ra cứ tưởng Gâu chấm éc éc tức là loài vật nuôi giống mới - là chó
lai lợn nên bảo tôi phải đến đây tìm hiểu xem có làm ăn gì được không. Mà cán bộ
này, Sao cán bộ không dùng ngay tiếng nước ta để sử dụng máy tính
đi mà cứ dùng cái tiếng Tây làm gì cho khó ra nhể.
Giang: Chị ạ, máy tính này sử dụng
Internet, mà internet thì sử dụng trên phạm vi toàn thế giới để giao tiếp với
nhau nên phải sử dụng các từ phiên âm nước ngoài.
Chị Lúa: Nhưng chúng tôi là đàn bà
nông thôn ít chữ, anh có cách nào giúp chúng tôi dùng cái máy nó dễ hơn không.
Giang: Đây, cháu có tập tài liệu
này, có cả một số địa chỉ mạng hữu ích nữa, khi muốn vào mạng internet thì các
bác đọc những danh mục này để lựa chọn các lĩnh vực yêu thích và đánh những chữ
này vào đây, sau đó gõ phím Enter này là có ngay. Đây bác xem: Nếu Bác có người
thân ở nước ngoài đi xuất khẩu lao động chẳng hạn thì có thể dùng phần mềm này để
trò chuyện và xem hình ảnh nữa. Còn Bác, nếu muốn tìm hiểu kiến thức lao động sản
xuất thì vào trang này. Sau này khi dùng thạo rồi các bác có thể dùng rất nhiều
các tiện ích khác của mạng Internet nữa.
Chị Tóe: ấy ấy, dừng lại, dừng lại
một tý, sao có cái ảnh khu ruộng bậc thang của nhà chị ở trong máy tính này nhỉ?
đấy đấy, đúng rồi, đúng nhà chị đây rồi...
Châu: Cái bà này, ai chả biết
là quê bà có ruộng bậc thang vừa được công nhận di sản, trên mạng có đầy ra rồi
vẫn còn khoe.
Chị Tóe: Thích thật đấy bà con ạ,
nhà tôi thế mà cũng được đưa lên mạng cho cả thế giới biết đấy. Tôi phải gọi
cho thằng con cho nó biết để nó khoe bạn bè nó.
Giang: ấy, gọi điện ra nước ngoài
đắt lắm, chị có thể dùng cái tai nghe này để nói chuyện với con trai bác.
Chị Tóe: Thế mà từ nãy chú không bảo
làm chị gõ toàn trượt, mãi chả được một chữ. Dùng cái này cũng thấy hay phết nhể.
Thế có rễ nghe không chú?
Giang: Nghe rõ, rõ như nghe điện
thoại luôn.
Chị Tóe: Thích nhể,
Hay chú cho chị mượn cái này về nhà mấy hôm rồi trả đi.
Chị Lúa: Đúng đấy cán bộ ạ, nhà tôi
cũng không có cái máy này, hay là cán bộ cho tôi mượn cái máy của cán bộ vài hôm
trả được không. Tôi hứa sẽ giữ máy cho cán bộ, hỏng đến đâu đền đến đấy.
Giang: ấy không được chị ạ. Điểm
truy cập này là để phục vụ chung cho mọi người. Toàn bộ máy móc thiết bị được lắp
đặt cố định không được thay đổi vị hay vận chuyển đi nơi khác. Đây, chúng em còn
có cả bảng nội quy đây ạ, tất cả mọi người khi tham gia hoạt động tại điểm truy
cập đều phải tuân thủ nội quy này. Các bác, các chị đến đây có gì không hiểu chúng
em sẽ hướng dẫn cho các chị sử dụng.
Châu: Đúng đấy, mang về thế nào
được, tôi là tôi cứ đến đây, có gì không biết thì cán bộ làm giúp, không biết mà
tự làm có khi còn cháy máy là chết ấy chứ.
Chị Lúa: Thế thì vất vả cho cán bộ
quá. Mà này, tôi thì tôi chưa biết dùng đến cái máy này, cán bộ giúp tôi dùng với
được không.
Giang: Được, chị ạ, nếu chị và
mọi người muốn sử dụng máy tính thì có thể ở đây để chúng em hướng dẫn cho các
chị. Đó là nhiệm vụ của cán bộ thư viện chúng em mà.
Chị Lúa + chị Tóe: ồ! thế thì cảm ơn cán bộ nhiều lắm.
HẾT.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét