CHUYỆN Ở PHÒNG TIẾP DÂN.
Ở một xã vùng cao nọ có lịch phân công các đồng chí lãnh đạo xã tiếp công dân ở trụ sở xã để giải quyết những thắc mắc của bà con, trong đó đồng chí chủ tịch UBND xã được phân công lịch tiếp vào ngày thứ tư hàng tuần.
Đúng hôm đó, chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà bà con đến đông nghịt, mãi đến gần trưa vẫn bu đầy ở cửa với vô vàn thắc mắc, nào thì đề nghị giải quyết tranh chấp đất đai, nào là đề nghị giải quyết đền bù giải tỏa, vân vân và vân vân.
Phía ngoài có một bác cựu chiến binh đợi mãi nhưng chưa đến lượt nên phát bực:
- Hừ… có lẽ tao lại làm như cái ngày ở bộ đội thôi…
Ngồi bên cạnh là cô nữ người Tày, thấy lạ liền hỏi:
- Làm như thế nào để gặp được ông chủ tịch bác giúp cháu với…
- Nghe vậy, bác cựu chiến binh kể:
- Ngày tao ở bộ đội, cả đơn vị có mỗi cái hố xí. Có lần cả đơn vị bị đau bụng mà một thằng thì cứ ngồi trong ấy giữ chỗ, sợ ỉa ra quần tao mới giật cái cánh cửa rồi chổng đít đi giật lùi vào, thằng ở trong sợ bị phun vào mặt liền chạy ra, thế là tao được ỉa. Đợi mãi thế này chắc tao cũng phải làm thế…
Nghe vậy, cô nữ tày trợn mắt:
- Nhưng kia là ông chủ tịch chứ không phải cái hố xí, bác chổng như vậy thì ông ấy chạy mất thì cả bãi này không gặp được đâu.
Nghe ra, bác cựu chiến binh thở dài:
- Ừ nhể… thôi đợi vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét