THIÊN ĐƯỜNG VÀ NIẾT BÀN
Nhà thằng Tuấn nằm ngay trên sườn
quả đồi trông ra cánh đồng chiêm trũng quanh năm lúc nào cũng rộn tiếng ếch
nhái kêu ộp oạp, nhất là sau những cơn mưa đầu hạ. Mãi tít cuối cánh đồng là
một đầm sen, nằm sát bên cánh đồng là con ngòi Khổng dẫn nước từ dãy núi Lịch
vượt qua hơn chục cây số đến chợ Kim Xuyên thì hòa vào dòng Sông Lô hùng vĩ.
Nó vốn sinh ra đúng vào ngày mùng
một tết nguyên đán của cái thời tem phiếu. Dạo ấy nước mình còn nghèo lắm chứ
không như bây giờ, lợn gà nuôi được đều phải nộp cho cửa hàng thực phẩm để giết
mổ để mới phân phối lại cho các gia đình cán bộ nhà nước, còn thừa bao nhiêu
mới bán lại cho các hộ nông dân. Vì vậy nhà nào giàu lắm thì 3 ngày tết cũng
chỉ có dăm ba cân thịt với vài con gà là cùng.
Biết mẹ nó sắp đến ngày sinh sợ ăn
phải thịt lợn nái bị hậu sản nên từ ba giờ sáng ngày hai mươi chín tết bố nó đã
ra cửa hàng thực phẩm chầu trực, đến cuối buổi chiều nài nỉ đến rát họng mới
mua được hai cân thịt ba chỉ, một cái móng giò và một bộ lòng còn nguyên cả
phân nhưng được cái đúng là con lợn đực mà nhà ông nuôi từ nhỏ nên cũng yên
tâm. Tối ấy, mẹ nó bụng chửa lặc lè vẫn ngồi gói mấy cái bánh chưng còn bố nó
thì chế biến bộ lòng và thịt lợn để chuẩn bị cho mấy ngày tết. Đúng lúc giao thừa thì bà trở dạ, dìn dứ mãi
đến 5 giờ sáng bố nó gọi đứa con cả lấy cái võng đay buộc vào đoạn cây hóp rồi hai
bố con chầy chật khiêng bà ra trạm xá, được hơn hai mươi phút sau thì nó ra
đời. Thấy mẹ tròn con vuông bố nó mừng ríu rít nựng: Cu của bố sau sẽ nghịch
lắm đây, ở trong bụng mẹ mới nghe tiếng pháo đã đòi ra đi chơi rồi mà…
Để mẹ nó ở trạm xá với đứa con gái
cả, bố nó về nhà chuẩn bị mâm cơm để cúng các cụ. Chưa tàn tuần nhang ông vội
hạ lễ và chọn mấy miếng thịt ngon nhất, ít rau bắp cải, mấy miếng su hào và bát
đũa rồi đựng chung tất cả vào cái rá tre bưng ra trạm xá cho mẹ nó.
Sinh vào ngày tết - ngày no nhất của
năm nhưng số nó khổ, ngay từ lúc lọt lòng mẹ nó đã đói. Tiếng là ngày hai bữa
cơm nhưng mẹ nó hầu như chỉ ăn sắn, ăn khoai và rau xanh nên thiếu sữa. Để bù
lại mẹ nó ăn quả đu đủ xanh để có sữa, nhưng thay vì dòng sữa trắng đục thì sữa
của mẹ nó cứ nhờ nhờ nhạt toẹt như nước gạo loãng, nó bú cả ngày vẫn không đủ
dưỡng chất, bú nhiều khiến hai cái ti mẹ nó teo nhách, hai mảnh da chảy dài
thõng như hai mảnh vỏ chuối, mỗi khi nó mút thì cái núm chỉ trực chui xuống tận
cuống họng.
Ngày ấy Nhà nước chưa có chính sách
về dân số kế hoạch hóa gia đình như bây giờ, ai thích thì cứ đẻ, vì vậy mà chỉ một
năm sau thì mẹ nó lại sinh được thằng cu nữa sau nó. Các cụ bảo có đầu có đuôi
nuôi lâu cũng lớn, bằng những giọt sữa loãng và nước cháo rồi thì ngô khoai sắn
mà hai anh em nó cũng lớn dần theo năm tháng. Vì suy dinh dưỡng nên hai anh em
nó còm nhỏm còm nhom, đến năm lên hai tuổi mà nó cân nặng vẫn chưa nổi bẩy kilogam
còn thằng em thì lẻo khẻo đen chùi chũi như cái bắp bi chuối.
Các cụ nói trai mùng một, gái hôm
rằm quả không sai, từ khi lọt lòng thằng Tuấn đã có tính nghịch ngợm rạch rời
rơi xuống. Chưa được ba tháng tuổi nó đã biết lẫy, đến năm lên hai tuổi đã theo
bố ra đồng ngồi trên bờ xem bố cày ruộng. Ông nội nó vốn là du kích thời chống
Pháp tham gia nhiều trận đánh và giết khá nhiều giặc, vẫn biết là do thời vận
nên ông buộc phải giết người để bảo vệ quê hương và bảo vệ mình mỗi khi lâm
trận nhưng ông luôn bị ám ảnh day dứt bởi những ánh mắt, tiếng kêu của đối
phương trước khi chết nên khi về già ông đã lập một cái am nhỏ để sám hối với
những linh hồn trước kia đã bị ông giết. Thấy nó thông minh nhanh nhẹn nhưng
nghịch ngợm như vậy, nghĩ đó là điềm quả báo, ông nó khuyên mẹ nó gửi vào một
ngôi đền để cầu mong sự che trở.
Sinh ra trong thời bao cấp, khi mà
nền kinh tế nước nhà gần chạm tới ngưỡng khủng hoảng nên trong suốt những năm
tháng tuổi thơ nó vất vả. Cuộc sống đói nghèo khiến nó lúc nào cũng chỉ mơ thấy
một bữa ăn no và ăn ngon, mơ được mặc một bộ quần áo mới. Hai anh em nó ngoài
mấy giờ học trên lớp thì hầu như cả ngày đều ở dưới ruộng bắt con cua con cá và
bẫy chim để cùng bố mẹ lo cho bữa ăn hàng ngày.
Một bữa, nó hỏi ông nội:
- Ông ơi, sao không bao giờ bố mẹ
cho cháu ăn cơm no hả ông ?
Nghe vậy, ông nó nuốt nước mắt bảo:
- Vì bố mẹ con và ông ai cũng nghèo
con ạ. Gạo bây giờ đắt lắm, để hôm nào ông nấu cơm cho cháu ăn no.
Nó hỏi lại:
Thế ở chỗ nào thì có cơm ăn no hả
ông ?
Lòng quặn thắt vì thương cháu, ông trả
lời qua quýt:
- Ở trên đời này ai cũng khổ, chỉ
đến khi nào được lên Thiên đường thì mới được ăn ngon mặc ấm, mới hết khổ, cháu
ạ…
Nghe vậy nó sáng mắt hỏi lại ông:
Thế thiên đường ở đâu, sao ông không
cho cháu đến đó để được ăn no hả ông ?
Trái tim non nớt của nó làm sao hiểu
được nỗi lòng quặn thắt của ông nó. Lau hai dòng nước mắt, ông nó bảo:
- Nhưng thiên đường xa lắm cháu à. …
Thôi, giờ cháu đi nhóm bếp, ông nấu cơm cho cháu ăn.
Tối hôm ấy, ông nó nấu một nồi cơm to với cá ướp cho hai anh
em nó ăn. Sau bữa đó, ngày nào nó cũng suy nghĩ đến nung nấu rằng thiên đường
là ở đâu, ở đó mọi người có cơm để ăn no không, có bị đánh chửi không, có phải
làm lụng vất vả không. Và, nó mong ước được đến đó. Nhưng mong mãi, mong mãi và
hỏi mãi mà chẳng thấy ông nó trả lời, sau đó mấy tháng thì ông nó mất. Đối với
nó, việc ông nó ra đi là một mất mát lớn vì ông nó vẫn không cho trả lời cho nó
biết thiên đường là ở đâu.
Một hôm, nó cùng đứa em đi ra con
ngòi Khổng câu cá, hôm ấy cá ăn nhiều nên nó mải câu mãi đến chạng vạng, nghĩa
rằng ngày mai mẹ nó sẽ có ít cá đi bán để đong gạo, còn đứa em thì đi dọc bờ sông
để đào giun làm mồi. Đến đoạn vực sâu, cả ngày không ăn gì nên em nó chóng mặt
ngã xuống bờ suối mà không ai biết…
Còn nữa…
Câu chuyện sau đó là kể về 2 anh em nó ở một
thế giới khác mà ta hay gọi là THIÊN ĐƯỜNG. Nhưng, thiên đường hay cõi NIẾT BÀN có đúng là nơi có cuộc sống no đủ
hạnh phúc mà con người hướng tới hay vẫn khác nhau chăng ?
Mình sẽ viết ở phần sau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét