TOILET TẬP THỂ
Ai đã từng ở nhà tập thể của cơ quan
đơn vị thì mới thấy có nhiều cái vui và cũng không ít chuyện cười ra nước mắt.
Câu chuyện sau đây là một ví dụ.
Dạo trước, khu tập thể cơ quan mình
có 7 hộ gia đình. Đông vậy nhưng tất tần tật chỉ có mỗi một nhà vệ sinh 1 ngăn
để dùng chung nhưng không có bể nước mỗi khi muốn ị phải xách theo một xô nước
để xả, cửa thì chắp vá bằng mấy tấm ván lỏng lẻo đặt hờ để che chắn tạm, không
những thế mà nó còn phải phục vụ cho cả mấy chục thầy cô giáo ở các trường trong
huyện ra bồi dưỡng chuyên môn trong dịp hè và sinh hoạt ở một dãy phòng ký túc
xá của Trung tâm giáo dục thường xuyên ngay phía dưới. Buổi sáng, có thầy có cô
phải dậy từ 5 giờ sáng để ra bờ suối hoặc lên ị nhờ trên cái toilet tập thể ấy.
Một bận, có cô giáo cũng là bạn mình
bị đau bụng, biết thóp mình đóng cửa toilet lại rồi xách một xô nước đặt ở phía
ngoài. Một lát sau cô giáo kia chạy sầm sập ra toilet, thấy cửa đóng lại có xô
nước phía ngoài tưởng có người nên cứ ôm bụng chờ đến mười mấy phút, miệng thì
rên rỉ: Ai đaaaaaấy, ra điiiiii, em sắp ra quần roooooồi….
Gọi mãi, đợi mãi đến mức không chịu
nổi cô liền đánh bài liều và quát to: Không ra bố mày cứ vào đây này, vào mặt
thì kệ nhá… Nói rồi cô nhắm mắt giật cửa rồi kéo quần xuống và đi giật lùi.
Giật ra chẳng thấy ai cô mới biết bị lừa nhưng vẫn cố chửi một câu: Mẹ thằng
nào trêu tao! Và liền ngay sau đó là: Pạch… pạch…pạch…
Nghe thấy hai âm thanh cùng vang lên
một lúc, cả dãy tập thể ai cũng cười rụng cả rốn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét