Dạo mình còn đi học cấp một là
thời kỳ khốn khó nhất của đất nước những năm 1981 - 1982. Chẳng là khi đó cả
nước mất mùa mấy năm liên tục. Để cứu đói Chính phủ kêu gọi viện trợ nước
ngoài, thế là mấy nước bên trời Âu như Liên xô, Cộng hòa dân chủ Đức gửi cho mấy
nghìn tấn hạt mì và hạt bo bo hay còn gọi là lúa miến. Hạt bo bo có vỏ rất cứng
không thể nấu ăn trực tiếp mà phải dùng máy chuyên dụng để xay xát bóc vỏ sau
đó lên men thành bột mì nhưng ngày đó khắp vùng nông thôn nước ra chỉ có loại
cối xay đan bằng tre sau đó nhồi đất và đóng răm bằng gỗ để xay thóc trước khi
cho vào cối giã, còn ở miền núi thì dùng cối nước để giã. Nói chung cả 2 cách
này đều không bóc được vỏ hạt bo bo mà Chính phủ thì cũng nghèo không có dầu để
chạy máy bóc vỏ nên cứ phát thẳng cho dân. Vì vậy dân ta chỉ có cách ngâm nước,
nấu lên để ăn cả vỏ như cơm. Ăn thì no đấy nhưng khổ nỗi men dạ dày không đủ
mạnh để tiêu hóa nên ăn vào thế nào thì chui ra thế ấy. Ngày ấy cũng không có
nhà vệ sinh tự hoại nên ai buồn thì cứ lên rừng mà xả, hạt bo bo chui ra rơi
vào lá cây khô kêu lách tách như trẻ con ném sỏi, cháu nào bị táo thì phải
chổng mông lên mà lấy que mà khều mà đục như bị tắc hạt cà phê hay hạt ổi xanh.
Người đói thì chó cũng đói nên chúng nghe tiếng hạt bo bo rơi lách tách liền
chạy đến nhặt lại. Vì men tiêu hóa của chó mạnh hơn nên cũng làm hạt bo bo mềm
ra được chút ít nhưng nói chung khi thải ra vẫn nguyên cả hạt. Đến lượt gà ăn
lại thì do có cái mề dày thì mới tiêu hóa hết. Vì vậy dạo ấy người và chó giống
nào cũng gầy nhom, chỉ có lũ gà là béo múp. Có lẽ từ lý do ấy mà dân ta gọi hạt
bo bo là HẠT 3 CHẾ ĐỘ thì phải.
Người theo dõi
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
SỞ VĂN HOÁ TT&DL HÀ GIANG BẢO TÀNG TỈNH CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc lập - Tự do - Hạnh phúc ...
-
Truyện kể rằng, ở một bản nọ có đôi trai gái yêu nhau say đắm nhưng bị gia đình ngăn cấm nên cô gái muồn rầu nên sinh bệnh mà chết. Sau khi...
-
Truyện ngắn: Thằng mùng một ( Viết tiếp về cuộc đời cơ cực của Khanh ) Trần Chí Nhân. Có lẽ trên đời này thích tết nhất vẫn là bọn t...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét