Người theo dõi

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

QUẢ LỪA TO BẰNG VỐC TAY

QUẢ LỪA TO BẲNG VỐC TAY

Ông sếp cũ của mình trước kia vốn bị thoát vị bẹn nên cái quả trứng lúc nào cũng khủng, mùa đông thì co lại như cái củ nâu, mùa hè thì như quả bơ để chín quá ngày.
Một lần, ông cùng một cán bộ người địa phương đi công tác, con đường mòn cắt  qua suối Nậm Hóp của xã Tiên Nguyên, bên này thì là một vạt rừng, bên kia ngay sát bờ suối là cái chợ xép với mấy cái quán nhỏ bán mì tôm và hàng tạp hóa, do hôm trước vừa có cơn mưa nên nước đục ngầu, cát thì phẳng lì. Cả hai chú cháu chẳng ai mang theo quần áo, nhìn dòng suối chảy khá siết rộng chừng 40m mà chẳng có cây cầu nào, ông sếp ngập ngừng bảo cậu cán bộ lội suối sang trước để xem nông sâu thế nào, còn ông thì cầm theo chiếc camera M7 và cái máy ảnh, sợ suối sâu bị ướt thì hỏng và quần áo mà ướt thì không họp với cán bộ xã được.
Cậu cán bộ nghe lời nhưng vẫn hơi sợ vì không biết bơi. Lội được một đoạn, thấy lòng suối thoai thoải, nông toẹt và trải đầy cát mịn, cậu ta nảy ra ý nghĩ nghịch ngợm, khi đến giữa suối liền thụp xuống đi bằng đầu gối rồi kêu to:
- Nước sâu lắm chú ơi, cởi quần vác máy lên kẻo ướt đấy…
- Nghe vậy, ông sếp cởi cả 2 quần buộc hai ống vào cổ, một tay vác máy camera và đồ đạc lên vai, tay kia giữ 2 vạt áo lên quá ngực rồi tồng ngồng lội qua suối. Nhưng Úi trời ơi, qua đến gần hết bờ mà nước vẫn chỉ trên đầu gối nên cái quả trứng thì cứ phơi ra giữa thanh thiên bạch nhật khiến mấy cô gái Dao cười sặc mì tôm lên mũi phải vừa vắt vừa xì mãi mới hết. Thấy vậy, ông quay lại đi giật lùi xuống mãi dưới, lên bờ mặc quần áo rồi đi đường tắt không dám qua mấy cái quán tạp hóa bên bờ suối.

Thấm thoắt vậy mà đã hơn hai mươi năm trôi qua, giờ nhắc lại ông vẫn cười như một kỷ niệm cái thời khốn khó của người cán bộ vùng cao năm nào.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét