Người theo dõi

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

truyện ngắn: GÃ ĐIÊN

GÃ ĐIÊN

Trời nắng.
Bầu trời trong vắt không một gợn mây, ánh nắng chiếu xiên khoai ngùn ngụt bốc lên như chực thiêu rụi đám lá bàng héo rũ. Thi thoảng, một cơn gió cuốn theo từng đám bụi đỏ lòm vã lên những tán lá. Ngay dưới gốc bàng Gã vẫn bình yên há hốc miệng nằm ngủ như hải cẩu phơi nắng. Mặc kệ nắng, mặc kệ gió đang vốc từng vốc bụi mà thả vào mồm vào mặt Gã.
Mãi cho đến quá chiều, khi cái chợ xép của ga Đồng Quang bắt đầu nhộn nhịp thì gã mới tỉnh giấc. Lúc lắc cái đầu xù đỏ quạch như đuôi chồn để giũ đám bụi đỏ lòm rồi vươn vai vặn người đánh rắc một cái, gã ngoác miệng ngáp dài một cái rồi sải bước sang bên kia đường ngồi xổm xuống chỗ chân cái cột điện quen thuộc của Gã.
Gã tên gì, ở đâu đến chẳng ai biết bởi cách đây vài tháng gã chợt lù lù xuất hiện. Nghe đâu gã thuộc diện "Giải tỏa" của chiến dịch làm sạch môi trường trước khi diễn ra ngày hội toàn dân đi bỏ phiếu bầu Đại biểu Quốc hội của một địa phương nào đó nên gã được một chiếc xe tải nửa đêm bí mật chở xuống thành phố và thả xuống cái chợ xép ở ngã ba ga xe lửa Đồng Quang này.
Hôm mới xuất hiện, Gã đã khiến cư dân ở đây chết khiếp bởi vẻ ngoài dị dạng với chiếc bao tải đay rách bướp cuốn quanh hông thay quần, mái tóc xù ngược đỏ quạch che kín khuôn mặt khô quắt xám xịt như xác ướp, đôi mắt đỏ lòm như mắt sói thì gã còn suốt ngày ngồi lì ngay khuôn viên của quán bia Nhâm Quang sát với cổng trường Văn hóa nghệ thuật Việt Bắc. Đây là nơi tụ tập của các cô cậu sinh viên mỗi khi tan lớp, nhất là những buổi tối mùa hè nóng nực. Chắc là khó có ai chấp nhận được cái cảm giác đang say sưa trong men bia hơi và đồ nhắm thì chợ từ đâu đó thoảng đến cái mùi hôi nách đặt sệt và mùi mô hôi của những người ít tắm như gã. Bởi vậy những ngày đầu mới dạt đến đây, gã bị mọi người xua đuổi như một con chó ghẻ.
Quán bia hơi Nhâm Quang Nằm ở vị trí đắc địa gần đoạn đường sắt cắt ngang con đường hai chiều vào Thịnh Đán, sát với ga tàu Đồng Quang, ngay phía trong là trường Cao đẳng Văn hóa nghệ thuật Việt Bắc lúc nào cũng đông khách. Ngoài bia tươi Việt Hà nổi tiếng của Thái Nguyên được bán gần như khi mới xuất xưởng và một seri đồ nhắm khoái khẩu giá cả bình dân hợp với túi tiền của dân sinh viên văn hóa nghệ thuật, nhất là cánh xe ôm như mực khô, nem chua, trứng vịt lộn, ốc xào sả, lạc luộc và củ đậu Đại từ mỗi tối còn có cô con gái chủ quán cực xinh lại có tài ăn nói đứng phụ giúp mẹ bán hàng khiến mấy cậu sinh viên nam chết mê chết mệt mà chẳng cưa cẩm gì được.
Mỗi buổi tối, nhất là những đêm hè oi bức hàng chục chiếc bàn nhựa được bày sát tận mép đường bao giờ cũng chật kín khách, tiếng thực khách gọi bia và đồ nhắm cứ loạn xì ngậu như cái chợ vỡ. Như biết thân biết phận, Gã cứ ngồi thu lu dưới chân cột điện cao áp đợi cô phục vụ đem túi ni lon đựng vỏ ốc hoặc vỏ trứng vịt lộn ra đổ vào chiếc thùng rác ngay sát bên là Gã mon men đến nhấc chiếc túi đem đến chỗ ngồi rồi hút ít nước còn sót lại trong vỏ trứng. Dưới ánh điện sáng lờ mờ, Gã thụt đầu giữa hai đầu gối rồi xòe bàn tay tay sờ sờ vào mớ vỏ ốc chọn những chiếc vỏ còn nóng ấm và nằng nặng tức là ở trong vẫn còn chút ruột hoặc những con do thực khách ăn thừa rồi đưa lên miệng dùng chiếc răng nanh cắn vỡ chôn và hóp má hút một cái đánh chụt. Thi thoảng gã còn vớ được  những đầu mẩu nem chua hoặc những quả trứng vịt lộn mà mấy cô cậu sinh viên bỏ lại không dám ăn do quá già, cái phôi đã hình thành đủ cả đầu mình chân cánh, lông lá xù xì.
Những ngày đầu sợ mất khách, bà chủ quán đuổi ồi ồi mà gã cứ ngồi lì như cái bao cát. Đuổi chả được, bà chủ quán đành quây cho gã một góc dưới chân cột điện cho gã ngồi cách xa mấy chiếc bàn để khách không ngửi thấy mùi hôi của gã.  Mọi người thấy gã hiền lành chẳng làm hại ai bao giờ nên mọi người chẳng thèm để ý, lâu rồi thành quen. Nhiều khi mấy cô cậu sinh viên còn thương cảm để chừa lại mấy con ốc hoặc cây nem chua rồi đem đến cho Gã. Những lúc vậy hai mắt gã sáng quắc như đèn pha xe máy. Ăn không hết gã buộc túm lại và treo lên cái mấu ở cột điện để đến khuya ăn tiếp. Hàng đêm, cuối mỗi buổi bán hàng, bà chủ quán lại dốc hết những ca bia thừa vào chiếc bình cụt quai đưa cho gã, có hôm uống nhiều gã bị say chổng kềnh và cứ ôm mặt khóc rưng rức như đứa trẻ con.
Hình như ông giời cũng còn chút thương hại những người điên như hắn, mấy tháng trời nay chỉ sống nhờ vào những món đồ ăn đó, khát nước thì nhảy hai bước xuống rãnh nước dưới đường tàu vục cổ uống ừng ực mà gã vẫn sống nhăn chả ốm đau bệnh tật gì cả.
Mặc dù bị điên hơi nặng nhưng có lẽ trong gã vẫn còn một chút ý thức của con người bởi chiếc bao tải đay nhàu nát mỗi khi có lỗ thủng lại được gã lấy mấy sợi dây buộc nem chua túm lại hệt như cái túm tóc của bọn trẻ mẫu giáo cho đỡ xấu hổ. Đói khát rách dưới vậy nhưng chưa bao giờ thấy Gã ăn trộm ăn cắp một thứ gì của ai. Thậm chí có một buổi trưa hè chợt mọi người thấy gã kêu rống thất thanh, mọi người chạy ra ngó thì thấy có mấy gã choai choai tóc xanh tóc đỏ đang túm cổ gã mà đấm đá uỳnh uỵch, một gã thì đang ra sức lấy tay giật cái túi vải mà Gã vẫn đeo lủng lẳng trước bụng, còn Gã thì cố giằng lại. Thấy mọi người xô lại can ngăn một gã choai còn cố đạp mấy cái vào bụng Gã rồi mới chịu bỏ đi. Nhìn Gã đưa tay vuốt vệt máu đang chảy ra từ bên mép rồi lận chiếc túi vải dấu vào trong cạp váy bằng bao tải, mấy bà cụ già chép miệng tội nghiệp: Có tiền thì giấu kỹ đi, để hở ra như vậy thì chẳng giữ được ở cái chợ ga này đâu con ạ.
Tối nay trời oi bức lạ thường.
Mãi gần 7 giờ mà ánh nắng vẫn còn nhầy nhụa trên mái nhà. Không chịu được cái nắng giữa hè nên mới hơn 7 giờ tối mọi người đã tỏa ra đường nhung nhúc, mấy bộ bàn ghế nhựa chẳng mấy chốc đã chật cứng thực khách. Mấy chiếc ca nhựa đựng bia liên tục chạy ra chạy vào từ mấy chiếc bàn đến tủ chứa bia khiến đôi tay của mẹ con bà chủ quán mỏi nhừ. Cường độ lao động cao khiến bà chủ quán hoạt động thiếu chuẩn xác nên đôi khi vòi bia cứ chảy tồ tồ xuống chiếc bình chứa bia thải phía dưới bom bia. Xung quanh chỗ ngồi của Gã, vỏ trứng, vỏ ốc và lá chuối cuốn nem chua xếp cao như núi, gã mỏi tay bới và được một bữa no căng bụng.
Mãi hơn 12 giờ đêm vị khách cuối cùng mới rời khỏi bàn. Dốc nốt chút bia thừa vào cái túi ni lon, bà chủ quán bia đưa cho Gã. Đưa lên miệng cắn một lỗ dưới đáy túi, Gã mút chùn chụt như trẻ con bú sữa, chỉ một loáng túi bia đã xẹp lép. Một lát sau bia ngấm khiến mắt Gã lờ đờ như người chết trôi, chân nọ đá chân kia Gã lật khật bước dưới ánh đèn vàng ệch về gốc cây bàng nằm ngủ.
Mãi 8 giờ  sáng hôm sau, tiếng xe tải 3 chân rú còi hơi inh ỏi mới làm gã tỉnh giấc. Túi bia thừa hôm qua giờ vẫn khiến gã chuếnh choáng và thấy mót tiểu. Chui qua cái lỗ bờ rào bằng cây cúc tần, Gã lần xuống dưới đường sắt. Làm cái việc ấy xong, lão nhìn mấy đứa trẻ độ ba bốn tuổi chơi đùa trên đường tàu, chả hiểu sao Gã chợt cất tiếng cười khanh khách.
Chợt phía ga Đồng Quang, tiếng còi tàu rú một hồi dài, trên đường, mấy anh nhân viên đường sắt đang hạ tấm rào chắn ngăn đường. Nghe thấy tiếng còi, mấy đứa trẻ chạy nháo nhào, chợt một đứa bị trượt dép và mắc ngay chân vào thanh tà vẹt. Tiếng còi rú toẹt ... toẹt làm nó sợ hãi mất bình tĩnh và khóc thét, vừa lúc ấy chiếc đầu tàu chợ nhô ra ngay khúc cua. Tiếng khóc thét của thằng bé khiến mọi người đứng trên đường nhìn thấy và tái mặt.
Đoàn tàu đã tới quá gần, bánh xe bị phanh hết cỡ cọ vào đường ray phát ra những vệt lửa rợn người.
Chân vẫn mắc vào thanh tà vẹt, Mắt thằng bé trắng dã vì sợ hãi, phía trên đường mọi người ai cũng há hốc mồm vì kinh hãi, chân tay cứng đờ, nhiều người lấy tay ôm mặt chờ đón điều khủng khiếp chắc chắn sẽ sảy ra.
Nhảy ba bước là đến, Gã điên cúi người trên đường ray và đưa tay dứt một cái thật mạnh rồi quẳng thằng bé xuống rãnh nước, đúng lúc đó đoàn tàu trờ đến...
Tiếp tục chạy gần một cây số, đoàn tàu mới dừng lại. Sau một vài phút chết lặng, mọi người mới chạy xuống chỗ Gã, lúc này đã bị bánh xe nghiến làm đôi, ruột gan nát bét. Cảnh tượng kinh hoàng khiến nhiều người nôn thốc nôn tháo, trong đám đông chợt ai đó bật ra một câu: Đúng là thằng điên, cứu người thành ra mang họa... Cũng phải hơn mười phút sau bố mẹ thằng bé mới biết tin và chạy đến. Không thèm nhìn xác Gã, hai người bế đứa con dính đầy bùn đất chạy vội lên đường nhựa và lẩm bẩm trong miệng: Mẹ kiếp, sao lại vứt con tao xuống ngay rãnh mương thế này...
Gần ba mươi phút sau, các cơ quan chức năng mới cử người đến lập biên bản hiện trường vụ tai nạn, hai đoạn xác của Gã được mọi người đưa lên bờ cỏ. Khi khám nghiệm tử thi, đại diện Nhà ga và công an Phường Đồng Quang mở chiếc túi vải mà gã vẫn giữ như giữ mả tổ dưới rốn mọi người thấy bất ngờ vì trong túi chẳng có đồng tiền nào mà chỉ có một mớ thư tình của một cô sinh viên trường y gửi cho hắn, chắc được viết từ rất lâu rồi vì các mép giấy đã quăn queo nhàu nát. Thấy vậy trong đám đông hiếu kỳ ai đó lại bung ra một câu nói bâng quơ: Thì ra gã này bị dồ tình...
Khám nghiệm và làm các thủ tục xong, gã được tổ dịch vụ của phường Đồng Quang đưa đi chôn ở nghĩa trang Thịnh Đán. Khi mọi người về hết, hai mẹ con bà chủ quán bia Nhâm Quang mới lẳng lặng mở cái làn nhựa lấy ra mấy quả trứng vịt lộn, đĩa lạc luộc, mấy cây nem chua và một bịch bia đặt trên mộ rồi thắp hương và lẩm nhẩm khấn cho Gã.
Có lẽ đây là những món ăn thịnh soạn nhất dành cho Gã từ khi đến làm cư dân của cái ga Đồng Quang này.
Thái Nguyên, những ngày hè năm 2002





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét